Trùng Số

Chương 3

07/10/2025 15:35

“Tôi cư/ớp việc của cô á? Cô hiểu nhầm rồi, chỉ là hành động ngọt ngào giữa hai người đang yêu nhau thôi. Cô thấy càng vô lý đúng không?”

Khốn thật, đồ tiểu nhân! Sếp còn chưa kịp “đì” tôi, cô đã định “đì” trước à? Được, xem tôi không chọc cho cô tức ch*t mới lạ!

Cô ta sững sờ một lúc, rồi nhanh chóng nhìn tôi bằng ánh mắt kỳ quặc.

“Cậu và sếp… thật sự đang quen nhau?”

“Thật mà, không tin thì hỏi sếp xem.”

Dù cho có tám trăm cái gan, cô ta cũng chẳng dám hỏi sếp câu “Sếp ơi, sếp cong hay thẳng?”.

Trừ phi cô ta muốn nghỉ việc.

Nhưng cô ta không nghỉ.

Ánh mắt cô ta bỗng vượt qua vai tôi, nhìn thẳng ra phía sau, môi khẽ cong lên:

“Sếp…”

Và rồi, giọng nói quen thuộc vang lên ngay sau lưng tôi:

“Nếu cậu ấy nói thật, thì chính là thật.”

Tôi gi/ật mình quay phắt lại, đ/âm thẳng vào ngựk sếp.

Giả vờ nói bừa mà bị người trong cuộc bắt quả tang — có chuyện nào x/ấu hổ hơn chuyện này không trời?

Tôi vội đẩy hắn ra, định mở miệng giải thích.

Nhưng hắn đã chậm rãi nói trước:

“Cô thu dọn đồ đi, bàn giao lại cho phòng tài vụ, ngày mai khỏi cần đến nữa.”

“Sếp?” Giọng cô thư ký chới với, gần như gào lên.

“Tôi nghĩ cô hiểu lý do.”

Vì sao bị đuổi?

Vì dám đắc tội người không nên đắc tội.

Người không nên đắc tội là ai?

Có lẽ là... Vợ tương lai của sếp chăng?

Cô ta đỏ hoe mắt, trừng tôi một cái, rồi nước mắt lã chã bỏ chạy.

Tình yêu mất, công việc cũng mất — cô nói xem, dại gì đụng vào tôi cơ chứ.

Tôi đưa hộp cơm ra:

“Sếp, cơm của anh đây.”

Hắn không nhận, chỉ nhìn tôi thật sâu.

“Em vừa nói… là thật sao?”

“Cái gì mà thật với giả? Cơm không ăn thì nguội bây giờ, mau về ăn thôi.”

Tôi giả vờ ngốc, định vòng qua hắn rời đi.

Hắn bỗng vòng tay kéo eo tôi, xoay người ép tôi vào sau cánh cửa sắt.

Tôi còn chưa kịp phản ứng, ngoài hành lang đã vang lên tiếng cười nói của đồng nghiệp.

Giờ nghỉ trưa rồi, họ chuẩn bị ra ngoài ăn.

Nếu bị người khác thấy cảnh này, hiểu lầm thì khổ.

Tôi không dám động đậy.

Hơi thở nóng hổi của hắn phủ sát mặt tôi, mũi kề mũi, hơi thở quấn lấy nhau, mờ ám đến nghẹt thở.

“Cái gọi là ‘chuyện ngọt ngào giữa hai người yêu nhau’… là thật sao?”

Giọng hắn khẽ quét qua vành tai tôi, ngưa ngứa, khiến tim tôi run lên.

Hắn cố ý lướt qua câu “em thích tôi thật không”, để chừa cho mình một đường lui, nhưng lại dồn tôi đến đường cùng.

Câu hỏi ấy, tôi không thể không trả lời.

Tôi cắn môi, trong đầu xoay mấy vòng.

Nếu tôi nói dối, liệu hắn có đuổi tôi như đuổi cô thư ký không?

Dù sao tôi cũng thích hắn thật mà.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Em dâu giả câm điếc lừa chiếm nhà, tôi liền mời thông dịch viên tòa án

Chương 9
Em trai Cảnh Phàm sau kỳ thi đại học không may gặp tai nạn trở thành người câm điếc, mọi giao tiếp đều phải nhờ vào vị hôn thê chưa cưới của nó là Chử Hân dùng thủ ngữ truyền đạt. Tôi đưa tiền cho em trai: "Đi thi bằng lái đi, chị đóng học phí cho." Thế nhưng thủ ngữ cô ta ra hiệu lại là: "Chị mày chê mày là thằng tàn phế, đến cái xe cũng không biết lái." Tôi thấy nó đi làm thêm ở công trường: "Bảo nó đừng khuân gạch nữa, đến công ty chị thực tập cho mát." Thủ ngữ cô ta ra hiệu lại là: "Chị mày bảo mày đến công ty nó cũng chỉ là đồ phế vật mất mặt, chỉ xứng làm cửu vạn ở công trường." Cho đến khi em trai gặp tai nạn ở công trường, đôi chân gãy nát, tôi đứng bên ngoài cửa kính phòng chăm sóc đặc biệt khóc nức nở: "Bác sĩ nói vẫn còn nối lại được, dù có tán gia bại sản chị cũng sẽ chữa cho em!" Chử Hân nhìn em trai, nhíu mày ra hiệu bằng thủ ngữ: "Chị mày nói cái chân phế này có nối lại cũng là gánh nặng, bảo mày ký đơn đồng ý cắt bỏ đi, đừng có làm liên lụy đến nó." Em trai trừng mắt nhìn tôi, há miệng cắn rách cả lưỡi.
Tình cảm
0