Hư Vô

Chương 2

09/05/2024 18:09

2.

Trước khi ta lên tám đã lớn lên ở vùng biên giới cùng với cha, những ngày tháng suốt ngày chỉ biết múa thương cầm gậy, đại tự còn không biết được dù chỉ là vài chữ.

Sau khi hồi kinh, ta lại càng quá giới hạn trở thành một con khỉ, ngày ngày đá/nh nhau, gây chuyện thị phi.

Cha ta chỉ cần nhìn thấy ta là đ/au đầu nên đã đem ta đến gửi gắm nhờ Bồi Lâm Uyên dạy dỗ.

Bồi Lâm Nguyên lớn hơn ta mười tuổi, khi đó hắn đã thi đỗ Tam Nguyên, là một thần đồng vang danh thiên hạ.

“Tin đồn mà thôi, thời gian qua lâu sẽ biến mất thôi.”

Bồi Lâm Uyên nhét một miếng kẹo mứt vào miệng ta, hắn hỏi: “Làm sao, ngươi rất để ý?”

Ta nhai kẹo mứt, mơ mơ hồ hồ mà nói: “Ta đối với ngươi không có tư tâm thèm muốn, không thẹn với lòng. Chỉ là Thư Hạc đã hỏi ta về chuyện này, ta đã giải thích không rõ ràng. Vừa khéo buổi chiều ta có hẹn cùng hắn gặp mặt, ngươi đi với ta nói với hắn cho rõ. Hắn mười phần sùng bái ngươi, chỉ cần là ngươi nói, hắn chắc chắn sẽ tin.”

Lưu Thư Hạc mà người đã đính hôn với ta vào năm ngoái, vốn dĩ là chúng ta định sẽ thành thân vào mùa đông năm nay.

Giờ trong kinh đã nháo nhào bàn tán xôn xao, y đã nghe những bàn tán từ các đồng liêu của mình, có lẽ trong lòng cũng không cảm thấy thoải mái.

“Ngươi nói xem rốt cuộc là ai đã lan truyền tin đồn này?” Ta càng nghĩ càng gi/ận, quay đầu hỏi hắn, “Bây giờ ngươi đã là thủ phủ nội các, chút chuyện này một chút cũng không tra rõ được sao? Nếu để cho ta biết được kẻ tung tin đồn này là ai, ta nhất định sẽ đá/nh cho hắn ta khóc kêu cha gọi mẹ, tan xươ/ng nát th!t!”

Bồi Lâm Uyên nhàn nhạt liếc nhìn ta, ngữ khí có chút lạnh: “Vương Thái Bình, có mối qu/an h/ệ liên quan đến ta khiến cho ngươi đứng ngồi không yên sao? Nhưng vào năm ngươi mười sáu tuổi, khi ngươi uống rư/ợu say đó đã kéo ta vào trong bui hoa mà hôn đến mức khiến môi ta bị nứt luôn rồi. Chuyện này, khó trách ngươi nghĩ…”

“Đừng nói nữa!” Ta vội vàng bật dậy, lao tới muốn bịt miệng Bồi Lâm Uyên lại.

Không ngờ hắn lại không đứng vững, bụp một cái bị ta nhào tới đẩy ngã xuống đất.

Và thật khéo làm sao, môi của ta lại đặt đúng lên trên môi của hắn.

“Tứ thúc… Thái Bình…”

Từ phía cửa phát ra một âm thanh yếu ớt còn có những tiếng thở hổ/n h/ển.

Ta quay đầu nhìn xem, h/ận không thể ch*t ngay tại chỗ!

Đôi mắt của Bồi Nhu chớp chớp, khuôn mặt lập tức trở nên ửng đỏ.

Quận chúa An Ninh phấn khích cắn môi, h/ận không thể hét lên.

Sắc mặt vị hôn phu Lưu Thu Hạc của ta trở nên trắng bệch, y r/un r/ẩy đứng đó nhìn chúng ta.

Còn có cha ta, sắc của ông đã đen như đáy nồi.

“Nghịch nữ!” Cha ta tức gi/ận hét lên, “Bồi huynh, Vương gia ta nhất định sẽ cho ngươi một lời giải thích!”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Gen Kém Chất Lượng

Chương 15
Alpha thiếu gia thật bị mất trí nhớ. Quên mất rằng trước đây từng yêu tôi, người vốn là thiếu gia giả. Các trưởng bối nói rằng anh nên trở lại đúng quỹ đạo. Tìm một người có gen ưu tú nhất để kết hôn. "Hai đứa Alpha ở bên nhau, đúng là làm mất mặt cha mẹ đã khuất!" Tôi bị các chú bác đuổi khỏi nhà, rồi còn bị giám sát suốt ba năm. Tôi thử tìm cách tiếp cận Bùi Tự Chu, nhưng lần nào cũng bị ngăn cản. Cho đến khi tin tức Bùi Tự Chu kết hôn được công bố. Bọn họ cuối cùng cũng chịu yên ổn, tôi cũng vậy. Nhưng vài ngày sau, Bùi Tự Chu lại tình cờ đến cửa hàng tiện lợi nơi tôi làm thêm, mua một hộp bao cao su siêu mỏng. Alpha vừa thanh toán vừa nhìn tôi đầy dò xét. Những người giám sát tôi cũng biến mất. "Chúng ta… có phải đã từng gặp nhau ở đâu rồi không?"
421
10 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 445: Phong Ấn Tượng Đất
12 Ôn Cố Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm