2
Xem ra là tin rồi.
Tôi ngồi lại xuống ghế sofa, bắt đầu đung đưa chân, tính toán xem tiếp theo nên đòi Tạ Vũ bao nhiêu tiền sinh hoạt phí một tháng.
Suy nghĩ chưa được hai giây.
Tạ Vũ vốn đang ngồi bất động trên ghế bỗng đứng dậy.
Hắn sải đôi chân dài, chỉ ba bước đã đi đến trước mặt tôi.
Phải nói, Tạ Vũ cao thật, vóc dáng cũng rất đẹp, chỗ đó lại còn lớn.
Khoác trên mình bộ vest, khuôn mặt thì cấm dục.
Nhìn từ góc độ này của tôi, trông lại có chút gợi tình.
"Sao thế?" Tôi li/ếm môi hỏi.
Ánh mắt Tạ Vũ lướt từ môi tôi xuống dưới.
Từng tấc một.
Cho đến khi dừng lại ở gi/ữa hai ch/ân tôi.
Hắn mở miệng, giọng nói thanh lãnh nhưng lời lẽ lại đầy ám muội:
"Chẳng phải nói là cho tôi xem sao?"
Không phải chứ, xem thật à?
Tôi ngồi thẳng dậy, gãi gãi má.
Thực ra cũng không phải là không thể xem.
Từ sau khi biết mùi đời, tôi như được đả thông kinh mạch.
Trước kia cứ lo bị phát hiện thì mất mặt.
Giờ thì thỉnh thoảng cũng tự thân vận động.
Hơn nữa Tạ Vũ cũng đâu phải chưa từng thấy, lại còn là cha của đứa bé trong bụng tôi nữa.
Chẳng chút do dự, tôi "xoẹt" một cái.
Tuột quần xuống.
Bước ra từ b/ệnh viện.
Tạ Vũ cầm tờ kết quả siêu âm mới tinh.
Chăm chú nhìn chằm chằm vào cái đốm đen nhỏ xíu to bằng quả nho trên đó.
Tôi ưỡn cái bụng chưa hề to lên của mình.
"Lần này tin rồi chứ?"
Hừ hừ.
Ngày tháng tươi đẹp, tôi trở lại rồi đây!
Tạ Vũ cất tờ siêu âm, cẩn thận đặt vào túi áo trong trước ngựk.
"Đói chưa? Đi ăn cơm trước đã."
"Tôi muốn ăn món 'Kim Kê Báo Hiểu Tụ Bảo Bồn' ở quán cơm gia đình trên đường Thanh Uyển!"
Tạ Vũ: "......Nói tiếng người đi."
"Gà hầm nấm."