Anh họ tôi là Đàm Ngộ.
Đẹp trai ngút trời, tính cách quái gở, ngông cuồ/ng bất kham.
Từ nhỏ chẳng có phiền n/ão gì, chỉ trừ dịp Tết đến… Vì đến tuổi rồi, anh họ cũng bắt đầu bị họ hàng giục lấy vợ.
Nhưng chuyện này anh không nói, tôi càng không dám hó hé. Dù sao thì… tiền tiêu vặt của tôi vẫn còn phải trông vào anh ấy mà.
Anh tôi ấy à, bên ngoài có người rồi, hơn nữa còn là loại bị giấu giếm, đúng là chẳng ra thể thống gì cả.
Hôm đó rư/ợu vào lời ra, tôi khổ sở khuyên nhủ anh ấy: "Anh họ, anh có tiền có sắc, vóc dáng lại đỉnh của chóp, sao lại vì tình yêu mà làm tiểu tam chứ?"
Anh họ đ/á vào mông tôi một cái: "Cậu biết cái quái gì mà nói."
Sau này khi nhìn thấy cô gái đó thì tôi đã hiểu.
Anh họ tôi chính là một kẻ si tình bậc nhất!
Cô gái ấy chẳng phải là cô gái đã đưa bánh ngọt cho anh họ lúc mười hai tuổi, khi anh họ hiểu lầm là ăn mày sao?
Ngày đó anh họ gi/ận dỗi bố mẹ bỏ nhà đi, trốn trong một cái chòi chỗ người ta chất phế liệu tồi tàn suốt ba ngày liền.
Chỉ với cái khuôn mặt thanh tú ấy, các chị các cô các em tặng đồ ăn cho anh nhiều không đếm xuể.
Huống chi mị m/a bọn tôi không ăn gì trong năm ngày cũng không chếc được.
Nhưng anh họ lại nhất quyết từ chối đồ ăn của người khác.
Cứ mặt dày bám lấy cô bé đó: "Sắp chếc đói rồi, không mang cho anh chút gì ăn sao?"
Cô bé do dự một lúc, cuối cùng vẫn đưa giỏ bánh ngọt trên tay cho anh họ.
Vừa nuốt nước bọt, cô bé vừa ngồi xổm hỏi anh họ: "Ngọt không?"
"Ngọt."
Sau này tôi hỏi anh ấy: "Anh họ, tại sao anh lại thích Diệp Kh/inh Ngữ? Thật ra chị ấy nhìn cũng không có gì quá đặc biệt mà?"
Hiếm khi anh họ nghe tôi nói xong lại không cho tôi một cú đ/á vào mông.
Chỉ lặng lẽ nhìn vào ly rư/ợu, mắt mơ màng: "Thích là thích, có cái lý lẽ quái q/uỷ gì mà nói đâu."
Thật ra anh họ cũng từng cố gắng rồi.
Khi anh họ quay lại muốn tìm Diệp Kh/inh Ngữ, người ta đã chuyển nhà.
Sau đó nữa là gặp nhau ở cấp ba.
Viết văn kiểm tra còn chưa bao giờ nghiêm túc như vậy, anh họ đã tha hồ viết một lá thư tình vạn chữ, lén lút nhét vào ngăn bàn của Diệp Kh/inh Ngữ.
Lúc đó quá phấn khích nên quên mất không ký tên.
Đợi khi anh ấy quay lại lấy, lại thấy Diệp Kh/inh Ngữ tự tay x/é nát bức thư tình vạn chữ thành những mảnh tuyết hoa rồi nhét vào thùng rác.
Lúc đó, bên cạnh chị ấy là cậu thiếu niên tên Phó An Hoài.
Chị ấy ngẩng đầu nhìn Phó An Hoài: "Trừ anh ra, em sẽ không chấp nhận thư tình của bất kỳ mị m/a nào khác."
Ngày hôm đó, trong mắt chị ấy đầy nắng chói chang, còn trong mắt anh họ tôi lại dày đặc mây đen.
Đây là lần đầu tiên và cũng là lần cuối cùng anh họ tôi thất tình trong đời.