Ta như bừng tỉnh, ngây người ngơ ngác nhìn nàng.

Thấy vậy, Trưởng công chúa phất tay.

Thị nữ dâng lên một chiếc hộp nhỏ khảm vàng tinh xảo.

Nàng nháy mắt với ta, nói nhỏ:

"Nếu Triệu Khê Hành thật sự không được, ngươi cũng không thể để mình chịu thiệt thòi được."

"Này, tự mình động tay, ấm no đầy đủ."

Ta mở nắp hộp ra xem, mặt lập tức đỏ bừng, vội vàng đóng sầm lại.

Định ném đi, nhưng lại bị Trưởng công chúa ép mang về phủ.

Ta lén lút như ăn tr/ộm giấu nó vào tận đáy tủ quần áo, tim vẫn còn đ/ập thình thịch.

Vừa mới thở phào một hơi, sau lưng đã vang vọng lên giọng của Triệu Khê Hành:

"Giấu cái gì thế?"

Chàng không biết đã về từ lúc nào, trên người phảng phất mang theo một mùi th/uốc thoang thoảng.

Ta gi/ật mình r/un r/ẩy, lắp bắp:

"Không, không có gì!"

Chàng nheo mắt, rõ ràng không tin, từng bước tiến lại gần:

"Thật không?"

Nói rồi liền đưa tay định mở tủ áo.

Ta hoảng lo/ạn, ngăn cũng không ngăn được, trong lúc cấp bách, chỉ có thể dùng đến tuyệt chiêu.

Hôn lên.

Vốn tưởng có thể lừa được cho qua như lần trước, ai ngờ chàng lập tức đổi khách làm chủ.

Một tay giữ ch/ặt eo ta, chủ động làm nụ hôn thêm sâu.

Khi môi lưỡi quấn quýt đến mức đầu óc mơ hồ, chàng bế bổng ta lên, mặt mày tỏ rõ quyết tâm rửa sạch mối nhục trước đó.

Và lần này, chàng quả thật không làm ta thất vọng.

Ta mềm nhũn trong lòng chàng, đến sức nhấc ngón tay cũng không có.

Cái hộp nhỏ mà Trưởng công chúa ban cho, e là không cần dùng đến nữa rồi.

Phu quân ta không phải "không được".

Chàng "được" lắm luôn.

Ta vừa thẹn vừa buồn cười, chỉ muốn úp mặt vào tay.

Tuy nhiên, ta đã vui mừng quá sớm.

Mấy ngày tiếp theo, trên người Triệu Khê Hành lúc nào cũng phảng phất mùi th/uốc.

Trên bàn ăn cũng toàn là các loại canh thập toàn đại bổ.

Bổ đến mức ta khô cả miệng, thậm chí còn chảy m/áu cam.

Buổi đêm lại càng không được yên ổn.

Đêm nào chàng cũng chăm chỉ cần mẫn.

Ta khóc nức nở c/ầu x/in:

"Không muốn nữa... phu quân..."

Chàng lại hôn lên vành tai ta, khàn giọng dụ dỗ:

"Ngoan... thêm một lần nữa thôi, vi phu cảm thấy... vẫn có thể tốt hơn nữa..."

"Ưm..."

Ta muốn trốn, nhưng lần nào cũng bị chàng tóm lại, ôm vào lòng.

Cuối cùng, ta thật sự không chịu nổi, lại một lần nữa trốn đến phủ Trưởng công chúa.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Kẻ đến sau vượt lên trên

Chương 6
Tôi thích Lê Thuật - bạn thời niên thiếu. Nhưng Lê Thuật là trai thẳng, lại còn kỳ thị người đồng tính. Cảm nhận được sự phụ thuộc và thân mật quá mức của tôi, cậu ấy lạnh lùng chất vấn: "Bùi Dặc, cậu đừng bảo là đồng tính đấy nhé?" Cách cậu giật phắt tay tôi ra trông như thể đang nôn nóng vứt bỏ thứ rác rưởi nào đó. Câu "Anh thích em" chôn chặt bao lâu nay, cuối cùng vẫn không đủ can đảm thốt thành lời. Chẳng mấy chốc cậu đổi mã khóa căn hộ, không cho tôi tự do ra vào thế giới của cậu ấy nữa. "Bùi Dặc, chúng ta nên giữ khoảng cách, không em gái anh thích lại ngộ nhận bọn mình thành một đôi mất." Tôi đành ngượng ngùng cắt đứt liên lạc với cậu, bước vào hành trình cô độc. Về sau, cậu chặn trước cửa nhà tôi: "Bùi Dặc, anh xin lỗi, anh đã giật mình nhận ra muộn màng, bỏ lỡ cậu rồi." Lộc Minh từ phía sau thò người ra, ôm chặt lấy tôi. "Này cậu học đệ, đứng trước mặt người yêu của người ta mà tỏ tình, không phải hơi quá đáng sao?"
Hiện đại
Boys Love
12
NGƯỜI MAI TÁNG Chương 434: Cô em gái yêu quái