Tôi phóng xe về nhà với tốc độ cao nhất.
Thậm chí không kịp thay đôi giày lấm bùn, tôi lao thẳng vào phòng bật máy tính, đăng nhập tài khoản, tìm người dùng "Tứ Mã Nan Truy" trong hòm thư.
Kể từ lần trò chuyện trước, hắn chưa từng xuất hiện.
Nếu quả thực hắn là hung thủ, khi thấy tôi vẽ Bạch Nghiên Muội, hắn đã nghĩ gì?
Tay tôi r/un r/ẩy, nhắn tin cho "Tứ Mã Nan Truy":
"Tôi biết ông là ai rồi."
"Mã Duy."
"Bố ông là Mã Kính Nguyên, giám đốc nhà máy cơ khí số 2, cậu ông là phó đội trưởng hình sự."
"Ngày 15 tháng 9 năm 1993, còn nhớ không? Ông đã gi*t Bạch Nghiên Muội!!!"
"Ông tưởng chạy ra nước ngoài, qua ba mươi hai năm sẽ thoát khỏi trừng ph/ạt của pháp luật?"
"Sáng mai tôi sẽ báo cảnh sát! Nếu không được, tôi sẽ công khai tội á/c của ông trên tài khoản này!"
"Ông có thể tiếp tục phớt lờ, nhưng đừng vội mừng, giờ là thời đại internet, không phải năm 93 khi quan chức bao che cho nhau, thông tin bưng bít. Chiếc ô bảo hộ của ông không còn tác dụng nữa!"
"Chờ đấy, cư dân mạng khắp thế giới sẽ truy sát ông! Phơi bày địa chỉ, dung mạo, cả gia đình ông!"
"Đồ rác rưởi, cặn bã, xuống địa ngục đi!"
Trút gi/ận xong, tôi hơi bình tĩnh lại.
...
Nhưng nỗi uất ức, phẫn nộ vẫn không ng/uôi.
Tôi bước đến tủ gỗ đỏ, mở ra, ngón tay lướt nhẹ lên hàng chữ khắc, nước mắt không kìm được.
Cô bé mồ côi từ nhỏ, sống nhờ họ hàng, phải dùng cách khắc tên để bảo vệ tài sản.
Thậm chí, còn bị kẻ bi/ến th/ái vì nhan sắc mà s/át h/ại dã man.
Đêm đó khi bị hại, cô ấy tuyệt vọng thế nào.
Tôi tựa đầu vào tủ, khóc nấc lên.
Đúng lúc, máy tính phát tiếng "ting" thông báo.
Tôi quay lại, "Tứ Mã Nan Truy" đã trả lời.
"Chào chủ thớt, tôi là Mã Duy."
"Không rõ bạn tra thông tin về tôi từ đâu, nhưng tôi khẳng định mình không phải hung thủ."
Cái gì?
Tôi vội ngồi xuống, dán mắt vào màn hình.
Tính tuổi, người này giờ đã ngoài năm mươi, tâm lý và hành động hẳn rất chín chắn.
Trước đây hắn chắc chắn thấy tin nhắn nhưng cố tình lờ đi.
Lần này hồi âm, chứng tỏ hắn sợ.
Đúng thôi, con trai quan tham chạy ra nước ngoài, sợ nhất chính là bị lộ diện, bị internet đào bới, liên lụy đến con cháu!
Tôi cười lạnh, gõ: "Ông biết tôi gặp ai không? Chị họ của Bạch Nghiên Muội - Tề Hân."
"Ông không ngờ Tề Hân còn sống đúng không!"
Tôi cố ý viết chi tiết mơ hồ: "Năm đó ba ông cố ý sắp xếp cho Tề Hân vào nhà máy? Nếu không làm chuyện khuất tất thì mắc mớ gì ông ta phải làm thế!"
Mã Duy gửi biểu tượng "cười".
Nhìn biểu tượng, tôi lập tức bị chọc gi/ận: "Được, không nhận thì tôi livestream ngay đây, chú Mã."
Mã Duy: "Chàng trai trẻ, bình tĩnh đã."
Tôi khoanh tay, im lặng nhìn màn hình.
Quả nhiên, không lâu sau Mã Duy đã gửi cho tôi một đoạn dài.
"Không biết Tề Hân nói gì với bạn, nhưng tôi thực sự không gi*t Bạch Nghiên Muội."
"Tôi và Nghiên Muội là bạn cùng trường cấp hai, tôi lớn hơn một khóa."
"Phải thừa nhận, tôi rất thích cô ấy, đến giờ thỉnh thoảng vẫn mơ thấy."
"Năm đó cô ấy từng thi trung cấp nghệ thuật hai lần nhưng trượt, sau đó nghe theo sự sắp xếp của gia đình mà học y, còn tôi tiếp tục học cấp ba."
"Hồi đó tôi say mê cô ấy, theo đuổi dai dẳng nhưng chưa từng được đáp lại."
"Cô ấy bảo đã có người thích, bảo tôi đừng quấy rầy."
Đọc xong, tôi kích động phản hồi:
"Yêu không được nên nửa đêm trèo cửa sổ nhà họ Tề vào gi*t người? Không sợ rơi ch*t à!"
Mã Duy lại gửi biểu tượng cười.
Đm!
Tôi nghiến răng nghiến lợi, lão già này, gửi nữa là tôi xử đấy!
Mã Duy: "Trường y quản lý nghiêm, thường không vào được, nhưng tôi sốt ruột muốn biết Nghiên Muội đang yêu ai."
"Tôi biết Nghiên Muội có thói quen viết nhật ký, năm 93, tôi từng đột nhập nhà họ Tề, lấy tr/ộm cuốn nhật ký."
"Sau đó, sợ bị phát hiện nên định lén trả lại."
"Đêm 15 tháng 9, tôi lại trèo vào nhà họ Tề, lúc đó Nghiên Muội đã bị hại."
"Cảnh tượng đó cả đời không quên, và tôi x/á/c định hung thủ vẫn còn trong nhà. Tôi sợ quá vội quay ra, nhảy xuống hình như bị ai đó thấy."
Tôi lập tức ngồi thẳng người dậy, vội gõ chữ hỏi: "Sao ông chắc chắn hung thủ ở trong nhà họ Tề? Không phải ông bịa ra đấy chứ."
Mã Duy: "Lúc đó nhà họ Tề tắt đèn, nhưng đèn đường ngoài phố sáng, ánh sáng đủ để tôi nhìn rõ."
"Nghiên Muội nằm trong vũng m/áu, hung thủ đang mổ bụng cô ấy."
"Lúc đó tôi hoảng quá, vội quay ra, lỡ làm đổ lọ hoa trên bàn."
"Đó là bó hồng vải trắng, tôi không kịp đỡ, vội nhảy qua cửa sổ."
"Bạn hẳn đã tra vụ án của Nghiên Muội, bó hoa cuối cùng xuất hiện trong bụng cô ấy."
"Tôi không động vào hoa, vậy chỉ có thể là hung thủ."
"Hừm, năm đó tôi nhảy cửa sổ chạy, có người nhìn thấy tôi đi ra từ nhà họ Tề, từ đó mới có hàng loạt rắc rối phía sau."
Tôi nghiền ngẫm kỹ lời này, gõ: "Chú Mã, không phải ông sợ tôi phơi bày nên bịa chuyện ra đấy chứ? Nghe nói năm đó ông bị bắt, nhưng nhờ cậu là phó đội trưởng hình sự nên đã dìm chuyện xuống."
Mã Duy: "Tôi đúng thật là có người nhà trong công an."
"Nhưng vụ án năm đó gây chấn động, chuyên gia tỉnh khác đều đến Thành Sông phá án. Dù cậu tôi quyền lực đến đâu cũng không dám bảo kê tôi dưới áp lực đó, thực tế lãnh đạo đã loại ông ấy khỏi nhóm chuyên án."
Tôi nhìn chằm chằm màn hình.
Lời Mã Duy có vẻ không có kẽ hở.
Tôi gõ: "Dù ông nói nhiều nhưng tôi vẫn không thể tin hoàn toàn."
Mã Duy: "Cây ngay không sợ ch*t đứng. Thế này đi chủ thớt, bạn cho tôi một địa chỉ, tôi sẽ gửi cuốn nhật ký của Nghiên Muội cho bạn, tin rằng bạn có thể tìm thấy manh mối từ trong đó."
Tôi nhíu mày: "Ông không giao nhật ký cho cảnh sát?"
Mã Duy: "Tôi không dám. Lúc đó sợ rắc rối, chỉ nói gần đây không gặp Nghiên Muội, sợ cô ấy gặp chuyện, gõ cửa không ai trả lời nên trèo cửa sổ vào xem."
Tôi trầm ngâm: "Vậy giờ sao? Sao không công bố nhật ký? Nếu sớm giao nộp, có lẽ án đã phá từ lâu."
Mã Duy lại gửi biểu tượng cười.
Tôi gửi biểu tượng lật mắt.
Mã Duy:
"Nhà tôi đều là kẻ chạy trốn, dám đâu lộ diện."
"Kết cục là ch*t nơi đất khách."
"Chàng trai trẻ, trước đây thấy bạn lên tiếng quyên góp cho người mẹ của cô gái trong vụ án đôi tình nhân kia, tôi biết bạn là người tốt, hy vọng sau này bạn có thể tìm được hung thủ, minh oan cho Nghiên Muội."
"Cuối cùng, gửi lời hỏi thăm Tề Hân. Tuổi già rồi, nên giữ gìn sức khỏe."
Tôi vội hỏi: "Kể thêm chi tiết được không? Ví dụ đêm thấy th* th/ể, có phát hiện gì lạ?"
Mã Duy offline, dù tôi nhắn bao nhiêu cũng không hồi âm.