LÀ ALPHA NHƯNG CÓ THỂ MANG THAI

Chương 1

30/10/2025 16:39

1.

Ở khu nhà giàu Đông Giao, có một câu lạc bộ tư nhân đẳng cấp.

Chế độ thành viên, tài sản ròng cá nhân năm mươi triệu là ngưỡng cửa để được vào.

Ở nơi này, những Alpha đeo đai cấm cắn và những Omega đeo vòng cổ có thể được tùy ý chọn lựa như những món hàng.

Và tôi, ngay đêm đầu tiên ra mắt, còn chưa kịp đeo đai cấm cắn, đã được một vị đại gia chọn trúng.

Quản lý đích thân dẫn tôi vào phòng riêng.

Vị đại gia ngồi chính giữa sofa, nửa thân trên ẩn mình trong bóng tối, đầu ngón tay le lói ánh đỏ của điếu th/uốc. Anh ta không hề có ý định mở lời.

Tôi hắng giọng một tiếng, phá vỡ sự ngượng ngùng: "Thưa Ngài, tôi cũng là Alpha, có lẽ không thể đáp ứng được nhu cầu của Ngài."

Vừa dứt lời, người trợ lý bên cạnh đại gia bước tới, đưa cho tôi một tệp tài liệu: "Anh Thẩm Tuần, đây là hợp đồng, anh có thể xem qua."

Tôi hợp tác mở tài liệu, người trợ lý nhân cơ hội thì thầm bên tai tôi: "Tổng giám đốc Lục cần một Alpha rắn chắc, bền bỉ, không thể mang th/ai, anh hoàn toàn phù hợp."

Tôi tình cờ nhìn thấy con số hai mươi triệu được ghi rõ ràng trên giấy trắng mực đen. Tôi gật đầu: "Hiểu rồi." Nhận lấy cây bút, tôi nhanh chóng ký tên ‘Thẩm Tuần’.

Người trợ lý cầm lấy tài liệu, lại đưa cho tôi một tấm thẻ và một tấm danh thiếp của anh ta, rồi nhanh chóng rời đi.

Trong phòng chỉ còn lại hai người.

"Lại đây." Vị đại gia lên tiếng.

Tôi khẽ thở ra một hơi, nở nụ cười tươi. Tôi bước tới, đứng gi/ữa hai ch/ân anh ta, quỳ một gối xuống.

Ngón tay vừa chạm vào khóa thắt lưng da, đại gia đã gạt tay tôi ra. Lòng bàn tay anh ta nâng cằm tôi, điếu th/uốc kẹp giữa các ngón tay chỉ cách mặt tôi chưa tới một centimet: "Đã học qua chưa?"

Tôi l.i.ế.m môi khô khốc: "Học rồi ạ."

"Đừng nói dối."

"..."

"Anh Lâm chắc đã nói cho cậu biết tại sao tôi chọn cậu, và còn một điều nữa." Ánh mắt lạnh lùng của anh ta lướt qua từng chút một trên khuôn mặt tôi, "Cậu cung cấp dịch vụ, tôi trả tiền, mối qu/an h/ệ của chúng ta chỉ giới hạn ở đó, hy vọng cậu ghi nhớ."

"Vâng vâng vâng vâng." Tôi gật đầu như bổ củi.

Tôi cẩn thận dùng hai ngón tay đẩy bàn tay anh ta ra, khóe môi cong lên: "Vậy xin hỏi anh Lục thích phong cách nào? Kiểu e ấp? Kiểu phóng đãng? Kiểu gào thét thật to? Kiểu không lên tiếng..."

Hai má tôi lại bị bóp ch/ặt, hơi đ/au nhức: "Tôi thích người nói ít thôi."

"À." Tôi bĩu môi trong lòng.

Y hệt cái tên c.h.ế.t dẫm nào đó hồi nhỏ.

2.

Tôi ngồi trên xe của Lục Kinh Vân.

Dù hàng ghế sau là ghế đ/ộc lập và có một khoảng trống lớn ở giữa, nhưng tôi vẫn không kìm được mà rúc vào sát mép ghế. Vì tin tức tố của tôi là mùi hoa Ylang-Ylang. Một loại tin tức tố lẽ ra chỉ thuộc về Omega thượng đẳng, lại xuất hiện trên người một Alpha bình thường như tôi, thỉnh thoảng còn mất kiểm soát.

Vì vậy, khi ở trong một không gian chật hẹp, kín mít, tôi luôn lo lắng sẽ gây rắc rối cho người khác.

Tôi lớn lên trong một trại trẻ mồ côi.

Năm mười ba tuổi, tôi phân hóa thành Alpha, nhưng tin tức tố lại là một mùi hương hoa nồng nàn đến mức gần như quyến rũ.

Những người cùng phòng đều chế giễu tôi là quái vật không nam không nữ, không A không O.

Tôi bị họ cô lập, giường ngủ thường xuyên bị hắt nước, khăn mặt, bàn chải đá/nh răng luôn xuất hiện trong nhà vệ sinh.

Mùa Đông năm đó, tôi bị sốt cao, kéo theo là sự mất kiểm soát của tin tức tố. Cô giáo sợ tôi làm ảnh hưởng đến người khác nên đưa tôi vào một phòng đơn ở sâu trong cùng tầng ba.

Nhưng thực ra đó là một phòng chứa đồ tạm thời được dọn ra. Tôi bị nh/ốt trong phòng cả ngày trời.

Nửa đêm, nghe thấy tiếng gõ cửa, tôi tưởng là bác sĩ đến đưa th/uốc. Mở cửa, thứ đón chào tôi là một chậu nước lạnh buốt thấu xươ/ng.

Tôi bị hất nước đến ngây người, ngây đến mức không thể nổi gi/ận, chỉ muốn khóc. Nhưng tôi lại không dám khóc thành tiếng, tầng ba còn có nhiều phòng đơn của các giáo viên.

Tôi nén khóc đến đ/au ngựk, quỳ gối tại chỗ, cắn răng chịu đựng. Có lẽ vẫn phát ra một chút tiếng động.

Một căn phòng đối diện chếch chéo vang lên tiếng mở cửa. Tôi tưởng là một cô giáo nào đó, loạng choạng đứng dậy, cúi đầu định xin lỗi, một bàn tay ấm áp đã nâng cằm tôi lên.

Không phải cô giáo, mà là một thiếu niên cao hơn tôi nửa cái đầu. Anh ta mặc bộ đồ ngủ trông rất đắt tiền, vẻ mặt rất lạnh lùng, nhưng tôi vẫn thấy rõ vành mắt đỏ hoe của anh ta. Chắc anh ta cũng vừa khóc xong.

Đầu óc tôi không tỉnh táo, vừa khóc vừa hỏi anh ta có phải cũng bị hắt nước không.

Anh ta im lặng hai giây, khẽ ch/ửi một tiếng "ng/u ngốc", rồi đ/á bay cái chậu đang nằm trên sàn, kéo tay tôi về phòng anh ta.

Phòng đơn của anh ta có thể tắm nước nóng.

Anh ta cho tôi mặc bộ đồ ngủ rất đắt tiền.

Anh ta đưa tôi th/uốc hạ sốt cấp tốc.

Anh ta dùng miếng dán ức chế đặc hiệu cho tôi.

Anh ta nói nếu tôi còn khóc thì sẽ đá/nh.

Anh ta nói với tôi, rằng anh ta tên là Lục Kinh Vân.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
2 10 năm vây hãm Chương 10
4 Người Dọa Ma Chương 12
6 Ngọc Vỡ Chương 19
7 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 290: Người quen xuất hiện

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Tổng giám đốc cấm nhân viên vệ sinh bị bệnh vào thang máy, nhưng đó lại là bố cô ấy

Chương 7
Chú lao công của công ty đột ngột bị nhồi máu cơ tim cấp tính, tôi cõng chú ấy lao như điên về phía thang máy. Thế nhưng, Giám đốc vận hành mới nhậm chức Thẩm Hinh Linh lại chê chúng tôi "vừa bẩn vừa hôi", cố tình nhấn giữ nút đóng cửa không cho tôi vào. Tôi cầu xin cô ấy nương tay. Cô ấy lại cười lạnh gọi bảo vệ đến đè tôi xuống đất, thản nhiên đi thang máy rời đi, còn tiện tay nhấn dừng tất cả các tầng để trì hoãn thời gian. Chú lao công đã bỏ lỡ thời điểm vàng để cấp cứu, chú trút hơi thở cuối cùng ngay trên lưng tôi. Ngày hôm sau, trong cuộc họp toàn công ty, Thẩm Hinh Linh lại vừa ăn cướp vừa la làng. Cô ta lấy lý do "gây rối trật tự văn phòng" để đòi đuổi việc tôi, đồng thời yêu cầu bồi thường phí tổn thất tinh thần cho cô ta. Tôi lạnh lùng nhìn cô ta, ném di vật của chú và đoạn video trích xuất từ camera giám sát lên màn hình lớn. "Giám đốc Thẩm, chính tay cô đã trì hoãn khiến người cha ruột từng chắt chiu nuôi cô học đại học phải chết." "Khoản phí tổn thất tinh thần này, cô định đền bù thế nào đây?"
Hiện đại
Tình cảm
0