Anh Trai Tôi Là Nam Chính

Chương 8

20/08/2024 21:05

Mặc dù anh trai tôi giống như một con chó hoang bị tháo xích, Hứa Phiên Phiên vẫn không hề bỏ cuộc.

Cô ta vô cùng kiên trì, một lần nữa xuất hiện trước mặt tôi và anh tôi--

Hứa Phiên Phiên đẩy một chiếc xe nhỏ, b/án xúc xích nướng bên ngoài công ty.

Lúc tan sở, tôi và anh đi ngang qua, khi trông thấy Hứa Phiên Phiên thì tôi đứng sững lại.

Anh tôi thấy tôi dừng bước cũng dừng theo.

“Sao thế? Muốn ăn xúc xích tinh bột à?”

Anh ấy nói rồi định đi m/ua xúc xích cho tôi, vừa quay người thì đối mặt với Hứa Phiên Phiên đứng sau chiếc xe đẩy, tay áo xắn cao.

Tôi thì thầm hỏi hệ thống: “Hứa Phiên Phiên không phải b/án cá sao?”

“Có lẽ cô ta chuyển nghề rồi.”

Hệ thống thở dài: [Buôn b/án bây giờ khó khăn, th ấ t b ạ i cũng là chuyện bình thường.]

Bên kia, Hứa Phiên Phiên đã bắt đầu nói chuyện với anh tôi.

Cô ta mặc chiếc váy phồng dễ thương, trước ng/ực đeo tạp dề, trông như một nữ hầu gái trong truyện tranh manga.

“Ngài Lâm, anh có muốn m/ua một chiếc xúc xích nướng không?”

Anh tôi nhìn cô ta, bị chiếc váy đó làm cho ngạc nhiên, nhìn lại chiếc áo khoác len của mình rồi nhìn chiếc váy ngắn của Hứa Phiên Phiên.

Mặt Hứa Phiên Phiên đỏ ửng: “Ngài Lâm, anh đang nhìn gì vậy?”

Anh tôi từ từ gật đầu: “Tôi thấy cô chính là như một chiến sĩ.”

Hứa Phiên Phiên không muốn lặp lại cuộc trò chuyện sáng nay, im lặng một lúc rồi tự đổi chủ đề: “Anh có muốn m/ua xúc xích nướng không?”

“Cho hai cái.”

Anh tôi nói xong, Hứa Phiên Phiên lại lén liếc nhìn tôi một cái.

Như thể đang nói: “Cô thua rồi.”

Èmmm, cô ta vẫn chưa hiểu được anh tôi.

Anh tôi được mệnh danh là “con c h ó số một của Hải Thành”, danh hiệu này không phải tự nhiên mà có đâu.

Sau khi lấy hai chiếc xúc xích, anh đưa cho tôi một cái: “Ăn đi, tiểu tổ tông.”

Xúc xích nướng thì rất bình thường, nhưng xúc xích tinh bột thì không thể chê vào đâu được!

(*): Xúc xích nướng có hàm lượng thịt cao hơn, ngược lại, xúc xích tinh bột có hàm lượng tinh bột cao hơn. ‌

Tôi đứng bên cạnh ăn xúc xích, anh tôi bắt đầu nói chuyện với Hứa Phiên Phiên.

Xúc xích dường như không ngon nữa rồi.

Anh tôi cười ha hả: “Sao trước đây không thấy cô bày quán ở đây nhỉ?”

Hứa Phiên Phiên mím môi, hơi ngượng ngùng, tóc mai hai bên bay phấp phới trong gió.

“Hôm nay mới bắt đầu.”

“À, chẳng trách.”

Anh tôi gật đầu hiểu ra.

“Vậy cô không biết trước cửa tập đoàn Lâm thị không được phép bày quán sao?”

“Tôi vừa gọi quản lý đô thị rồi, cô chuẩn bị chịu p h ạ t đi.”

Hứa Phiên Phiên t ứ c đến trợn tròn mắt.

Mặt cô ta đầy dấu chấm hỏi, rõ ràng không hiểu tại sao mọi chuyện lại thành ra như vậy.

Nhưng quản lý đô thị sắp đến, đối với bất kỳ người b/án hàng rong không giấy phép nào cũng là điều chí m ạ n g, ngay cả nữ chính cũng không ngoại lệ.

Hứa Phiên Phiên t ứ c đến xanh mặt, đẩy xe nhỏ bắt đầu chạy như đ i ê n, bóng lưng như một con ngỗng lật đật.

Cô ta chạy xa rồi, anh tôi mới quay lại, cười lớn.

“Con ng ố c này còn chưa lấy tiền!”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Cuộc sống thường ngày của một “xã súc”

Chương 14
Tôi là một Beta kiêm nô lệ tư bản. Nhưng lại có một người bạn đời là Alpha. Quan trọng hơn, anh ấy còn là cấp trên của tôi. Tuy rằng mỗi ngày đi làm mệt, tan làm cũng mệt. Nhưng anh ấy trả tiền. Tuy rằng gặp kỳ mẫn cảm của anh ấy thì rất phiền phức. Nhưng anh ấy mua nhà cho tôi. Tuy rằng chúng tôi chỉ là cặp vợ chồng bề ngoài, không có tình cảm. Nhưng anh ấy cũng chưa từng bạc đãi tôi. Cho đến khi “bạch nguyệt quang” trong truyền thuyết của anh ấy đột nhiên quay về. Tôi biết, những ngày tháng tốt đẹp của mình đã đến hồi kết. Mà kiểu ngày ban ngày làm việc, ban đêm cũng “làm việc” thế này, tôi cũng chán rồi. “Đây là cái gì?” “Đơn xin nghỉ việc… với cả đơn ly hôn.”
538
2 Trò Chơi Trốn Tìm Của Chúng Ta Chương 7: Ngoại truyện (Góc nhìn của Tưởng Kiêu)
10 Âm Thanh Báo Động Chương 12

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Xuyên Thành Omega Pháo Hôi Được Chồng Nuông Chiều

10
Xuyên thành Omega kém chất lượng bị ngàn người chê vạn người ghét, lúc này nguyên chủ vừa vì chửi mắng Nguyên Lạc – thụ chính được cưng chiều như bảo bối, dịu dàng lương thiện – mà bị mọi người chỉ trích. Nhìn những gương mặt trước mắt lộ rõ vẻ ghét bỏ, tôi mệt mỏi rũ mắt. Không sao, tôi là kẻ chán đời, người nhà còn bảo tôi cút. Tôi chẳng thu dọn gì, lập tức rời đi. Kỳ phát tình đến, cơ thể mềm nhũn ngứa ngáy, tôi tiện tay cầm con dao gọt trái cây định cứa vào sau gáy. Thụ chính kiểu bạch liên hoa vu oan tôi đẩy cậu ta xuống nước. Tôi thuận thế nhảy xuống theo, mặc cho cơ thể chìm xuống đáy. Vốn tưởng tất cả mọi người đều hận không thể đoạn tuyệt với tôi đến chết, nhưng sau này, người nhà lại mang đủ loại quà quý đến trước mặt tôi, cầu xin tôi nhìn họ một cái. Ngay cả vị Alpha cấp cao Đoạn Thâm Dã ban đầu không muốn liên hôn, chỉ cần có chút động tĩnh liền chắn trước mặt tôi, lộ ra nanh vuốt. “Các người lại chọc vợ tôi làm gì?”
ABO
Boys Love
0