Tơ duyên lệ quỷ

Chương 7

11/06/2024 21:02

“Hắn đi trước một bước, giở trò động vào th/uốc trị b/ệnh tim bẩm sinh của tôi”.

Tôi chịu không nổi mà khóc thút thít.

Những gia đình hào môn trước nay vẫn luôn xảy ra nhiều ân oán.

Nhưng nghĩ lại, tôi nghi hoặc hỏi:

“Còn chuyện sợi chỉ đỏ thì sao...”.

Đâu thể nào một người khi còn sống, tâm tâm niệm niệm luôn muốn điều tra rõ chân tướng, ch*t rồi lại biến thành kẻ n/ão chỉ có yêu đương, chỉ nghĩ đến việc kết hôn được?

Dương Điềm ra sức lắc đầu, bi thương tuyệt vọng:

“Đều là tại tên khốn đó!”.

“Sau khi tôi hóa thành lệ q/uỷ, hắn đã mời đến một đại sư, thấy không thể thu phục được tôi, liền dùng sợi chỉ minh hôn mê hoặc tâm trí tôi, muốn dùng cách này để người khác gánh họa thay mình”.

“Hắn còn trấn giữ h/ài c/ốt của tôi, luyện thành huyệt tụ tài, giúp hắn một đời vinh hoa phú quý”.

Tôi thảng thốt:

“Mệnh của cô phú quý, chỉ cần người hắn mời đến có bản lĩnh thật sự, tự nhiên sẽ nhìn ra được”.

Dương Điềm ngây ngô.

Thương Mộc ngơ ngác nhìn qua.

Tôi ho nhẹ một tiếng, rồi đổi chủ đề:

“Cho nên, như thế nào mới có thể giúp được cô?”.

Dương Điềm hai mắt sáng lên:

“Tôi muốn mọi người đào xươ/ng cốt của tôi ra, phá cái huyệt tụ tài đó đi!”.

“Nơi ch/ôn cất là tại ngọn núi này, nơi mà đại nhân đây chấp quản”.

Thương Mộc cau mày.

Rõ ràng là anh ta không mấy hài lòng nếu có người đào bới trên ngọn núi của mình.

Mặt tôi lộ vẻ lưỡng lự:

“Chuyện này... để một cô gái trẻ như tôi nửa đêm đi đào m/ộ thì có phải không được hay lắm không?”

Dương Điềm vội vàng.

Cô ấy muốn đến kéo tôi, nhưng thân hình như bị giữ lại.

Thương Mộc lạnh lùng cảnh cáo: “Ngoan ngoãn đứng yên”.

Không còn sự lựa chọn nào khác, cô ấy r/un r/ẩy giơ tay lên:

“Bọn họ vội vàng ch/ôn cất tôi, nhẫn vàng và đồ trang sức đeo trên tay đều chưa bị lấy đi”.

Tôi sờ mũi:

“Không phải chuyện tiền, đào x/ác...”.

Dương Điềm âm thầm ngắt lời:

“Để đề phòng bất trắc, tôi đã lập di chúc”.

“Cùng với chứng cứ liên quan đến hắn và tay tài xế kia, tất cả được giấu trong chiếc trâm cài đầu không mấy bắt mắt”.

”Đem chứng cứ đệ trình lên cảnh sát thì có thể nhận được cổ phần của tập đoàn Dương Thị dưới danh nghĩa của tôi”.

Khuôn mặt cô ấy trở nên nghiêm túc, giơ hai ngón tay ra hiệu.

“Không nhiều, trị giá vừa đủ hai tỷ”.

Xem ra cô ấy vừa thông minh, vừa rất có lương tâm!

Cô ấy thật là, tôi khóc ch*t mất.

Tôi lập tức quay người rút điện thoại ra, xuống đơn đặt m/ua đầy đủ toàn bộ dụng cụ đào m/ộ.

Tôi ăn nói hùng h/ồn:

“Giúp đỡ chính nghĩa, không thể chối từ”.

Dương Điềm cảm động đến mức rưng rưng nước mắt:

“Cô An, cô đúng thật là người tốt”.

Tôi ý tứ gật đầu, “thâm tàng công dữ danh*”.

*thâm tàng công dữ danh: làm việc tốt không để lại tên

Thương Mộc: “...”.

Chỉ là, ảo thật đấy!

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Vừa Là Túc Địch, Vừa Là Vợ Yêu

Chương 17
Nhiệm vụ thất bại. Trước khi bị xóa sổ, tôi vẫn cố níu lấy một chút tự tôn cuối cùng mà hỏi hệ thống: "Tôi có thể nói cho nam chính biết thân phận thật của mình không?" "Hoàn toàn có thể." Tôi chậm rãi cởi bỏ quần áo, từng lớp từng lớp, rồi đứng thẳng trước mặt Lục Kính Nghiêu. "Xin lỗi vì đã lừa cậu. Thật ra... tôi là con gái." Lục Kính Nghiêu thoáng sững sờ. Sự kinh ngạc như tràn cả ra khỏi đáy mắt anh không cách nào che giấu được. Nghĩ cho cùng thì anh cũng đáng thương thật. Đấu đá với tôi bao nhiêu năm, tốn biết bao tâm huyết chỉ để vùi dập đối phương, cuối cùng mới phát hiện ra cái kẻ thù không đội trời chung của mình lại là... một cô gái. Trong ánh mắt vừa hoang mang vừa chấn động kia, tôi khẽ nhắm mắt lại và thản nhiên đón nhận cái chết đã được định sẵn. Thế nhưng, tôi đã không chết. Ngược lại, tôi còn một lần nữa quay lại thế giới này. Hệ thống dùng giọng điệu áy náy pha lẫn lấp liếm mà nói: "Sau khi cô chết, tiến độ nhiệm vụ bất ngờ tăng vọt. Chính vì vậy, để đền bù thiệt hại, chúng tôi quyết định cho cô một cơ hội sống lại." "Thân phận hiện tại của cô là một quý bà nhà giàu. Thuộc kiểu mẫu điển hình: chồng không về nhà, còn cô thì tha hồ tiêu xài gia sản." Tôi gật đầu tỏ vẻ hài lòng: "Tốt đấy, chẳng khác gì giấc mơ cả. À mà, ông chồng không về nhà của tôi tên gì thế?" Hệ thống đáp ngắn gọn với giọng điệu nhẹ như không: "Lục Kính Nghiêu."
50.67 K
2 Bên vực thẳm Chương 6
4 Ve Ngừng Tiếng Ve Chương 17
6 Ôn Cố Chương 13
7 Thịt Tiên Chương 15
9 U U Lục Minh Chương 30.
11 Âm Trầm Châu Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm