Vì tiền, tôi – một Omega kém phẩm chất – đã giả làm Beta và ở bên Lâm Tiêu.

Anh ta gh/ét nhất là Omega, nhưng tôi lại bất ngờ mang th/ai.

Trước khi lộ bụng, tôi đã bỏ trốn.

Sau đó, tôi mang bụng bầu to, co ro trong căn phòng trọ nhỏ.

Nửa đêm, tôi đột nhiên ngửi thấy mùi pheromone của Lâm Tiêu.

Tôi tưởng mình đang mơ.

Nước mắt chảy dài, tôi mở mắt ra – và bắt gặp ánh mắt u ám của anh:

“Bé con mang th/ai con hoang của ai vậy?

Ngoan, nói ra đi, chúng ta giữ con, bỏ bố.”

1

Tôi là một Omega kém phẩm chất, tuyến thể không phát triển đầy đủ, gần như không có pheromone.

Nhiều người đều tưởng tôi là Beta.

Bao gồm cả Lâm Tiêu.

Vốn dĩ tôi – loại Omega thế này – thì không thể nào tiếp cận được Alpha cấp cao.

Nhưng chỉ vì hôm đó anh ta đang trong kỳ mẫn cảm, còn tôi thì đang bưng rư/ợu trong câu lạc bộ, không đứng vững nên làm đổ rư/ợu lên người anh ta.

Căn phòng VIP bỗng im bặt.

Mọi người xung quanh nhìn tôi bằng ánh mắt thương hại:

“Lại thêm một kẻ không biết sống ch*t, dám chọc vào Lâm Tiêu lúc kỳ mẫn cảm.”

“Nhớ lần trước có người cũng dùng chiêu này định câu dẫn anh ấy, bị đ/á/nh gần ch*t đấy.”

“……”

Tôi run lên.

“Xin lỗi, tôi không cố ý…”

Lâm Tiêu ngẩng mắt, đưa tay về phía tôi.

Tôi tưởng anh ta sẽ đ/á/nh mình, theo bản năng giơ tay lên che mặt.

“Làm ơn… đừng đ/á/nh vào mặt…”

Bị phá nét là mất việc luôn.

Tôi quá cần công việc này, cũng quá cần tiền.

Cú đ/ấm mãi không giáng xuống.

Tôi bị kéo vào một vòng tay nóng bỏng, giọng Lâm Tiêu khàn khàn:

“Cậu là Beta, thiếu tiền lắm à?”

Tôi gật đầu.

Người cha đã mất sớm, mẹ bệ/nh nặng, em gái còn đang đi học – và một tôi đã vỡ vụn.

Gương mặt điển trai của anh ta tiến sát lại, hơi thở nóng rực:

“Muốn đi theo tôi không?”

2

Trong khách sạn, tôi siết ch/ặt khăn tắm:

“Tôi là lần đầu… có thể nhẹ tay chút không…”

Anh ta bật cười khẽ, giọng khàn và lạnh:

“Không cần diễn với tôi. Dù sao cũng có dùng biện pháp. Miễn không bệ/nh, tôi không để ý.”

Tôi hé môi định nói lại thôi.

Tôi rất sạch sẽ.

Nhưng làm việc ở nơi đó, có giải thích chắc anh ta cũng chẳng tin.

Tôi bị anh ta giày vò mấy ngày liền.

Ban đầu anh ta còn giữ được chút lý trí.

Nhưng về sau, một Alpha trong kỳ mẫn cảm chẳng khác gì dã thú.

Cổ tôi không còn chỗ nào lành lặn.

Tôi ngậm khăn, nước mắt thấm ướt ga trải giường.

Nhưng khi Lâm Tiêu tỉnh lại, lại dường như chẳng nhớ gì.

Giống như loại mất trí tạm thời khi đang trong kỳ mẫn cảm.

Tôi gắng gượng thân thể tơi tả, định lấy tiền.

Lại bị Lâm Tiêu bóp cổ.

Anh ta đ/è tôi lên đầu tủ, mặt đầy gh/ét bỏ:

“Cậu dùng trò gì với tôi vậy?”

Anh ta dùng sức hơi mạnh.

Tôi thở không nổi, khàn giọng:

“Là anh… hỏi tôi có muốn đi theo anh không.”

Anh ta cười kh/inh, kiêu ngạo:

“Cậu nghĩ tôi sẽ thích cậu à? Một Beta bình thường, không có pheromone, thân hình cũng vậy, gương mặt cũng…”

Nhìn tôi một lúc, tai anh ta đỏ lên:

“…cũng bình thường thôi.”

Nói xong, anh ta buông tôi ra.

Tôi cúi đầu.

Là một Omega kém phẩm chất, tôi đã quen bị nói như thế.

Nhưng lòng vẫn thấy đ/au.

Giọng lạnh lùng lại vang lên:

“Có dùng biện pháp chưa?”

Tôi lắc đầu, nắm ch/ặt mép chăn, lo lắng:

“Anh không cho tôi dùng mà…”

Mấy hôm đó mọi thứ rối lo/ạn, lúc tôi định lấy biện pháp thì bị anh ta giữ lại.

Tôi hoảng quá nên thú thật:

“Anh Lâm, thật ra tôi là Omega, tôi sợ có th/ai.”

Giọng Lâm Tiêu trầm khàn, giữ ch/ặt tay tôi trên đỉnh đầu, ngữ khí dịu dàng:

“Nếu có thì cứ sinh đi, tôi nuôi.”

Tôi nhắm mắt, buông bỏ kháng cự.

Nhưng giờ…

Tôi nhìn thấy ánh nghi ngờ trong mắt anh ta.

Tự giễu mà cười.

Quả nhiên.

Anh ta đã quên rồi.

Lời đàn ông nói trên giường không thể tin.

Cuối cùng, Lâm Tiêu đưa tôi một tấm chi phiếu:

“Đừng tưởng dùng cách này có thể leo lên. Loại người như cậu tôi gặp nhiều rồi.”

Sau khi anh ta rời đi, tôi ngồi thụp xuống đất, nhặt tấm chi phiếu bị anh ta vứt.

Rõ ràng là có được rất nhiều tiền.

Vậy mà… vẫn muốn khóc.

3

Sau này tôi mới biết Lâm Tiêu gh/ét nhất là Omega.

Đồng thời trong lòng thầm thấy may mắn.

May mà tôi chưa từng nói cho anh ta biết thân phận thật của mình.

Cầm số tiền anh ta cho, tôi đóng viện phí phẫu thuật cho mẹ và học phí cho em gái.

Không ngờ rằng, một tháng sau lại gặp lại Lâm Tiêu.

Từ lúc tôi bước vào phòng VIP, ánh mắt anh ta đã luôn đặt trên người tôi, biểu cảm khó đoán.

Quảng cáo

Chân tôi theo phản xạ mềm nhũn ra.

Không đứng vững, vô tình làm đổ rư/ợu lên ng/ực bạn của anh ta.

“Xin lỗi, thưa ngài.”

Tôi vội lấy giấy lau, lại bị Lâm Tiêu nắm ch/ặt cổ tay.

Không biết từ lúc nào anh ta đã đứng bên cạnh tôi, giọng điệu kh/inh miệt:

“Hừ, lại dùng chiêu này để câu dẫn người khác à?”

Anh ta dùng lực rất mạnh, bóp đến mức tôi thấy đ/au.

“Tôi không có……”

Còn chưa nói xong, tôi đã bị kéo thẳng vào lòng anh ta.

Anh ta bóp mặt tôi, nghiến răng nói:

“Thay vì đi quyến rũ người khác, chi bằng quay lại tìm tôi……”

Anh ta đưa tôi về biệt thự, ném cho tôi một bản hợp đồng bao nuôi.

Mỗi tháng một trăm nghìn.

Một cái giá rất cao.

Cả năm tôi cũng không ki/ếm nổi một trăm nghìn.

Trước khi ký, tôi cũng từng giằng co.

Những kiên trì ngày trước, nhân nghĩa lễ trí tín.

Nhưng mẹ nằm viện cần tiền, em gái đi học cần tiền.

Tôi đã ở dưới vực sâu, còn họ là những vì sao của tôi.

Chỉ mong họ sống tốt.

Còn tôi thế nào cũng không sao.

Cuối cùng, tôi vẫn b/án chính mình.

Khi mẹ cầm được tiền, mắt đỏ hoe hỏi tôi:

“Con lấy đâu ra nhiều tiền thế?”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Cái kết giả làm bạn gái của cậu em khóa dưới

Chương 18
Tôi nhận lời đóng giả làm bạn gái của cậu em khóa dưới, cùng cậu ấy về nhà một chuyến để đối phó với phụ huynh. Chẳng ai ngờ được, anh trai của cậu ấy lại chính là Tống Diệp – vị "học thần" lừng lẫy năm ấy ở trường cấp ba của chúng tôi. Có điều, dường như anh đã sớm quên sạch tôi rồi, thái độ đối với tôi cực kỳ xa cách và lạnh nhạt. Cậu đàn em khẽ thì thầm vào tai tôi: "Chị đừng nhìn vẻ ngoài không ai dám lại gần của anh em mà lầm. Thực ra anh ấy có một cô gái thầm thương trộm nhớ nhiều năm rồi, trong ngăn kéo phòng ngủ toàn là ảnh của người ta thôi." Sau này, chúng tôi tình cờ chạm mặt ở quán bar. Lúc ấy tôi đã say khướt, vô tình ngã nhào vào lòng Tống Diệp. Anh nhíu mày nhìn tôi: "Nhìn cho kỹ đi, tôi không phải nó. Cô coi tôi là gì? Thế thân của em trai tôi à?" Tôi lí nhí xin lỗi rồi định rời đi, nhưng lại một lần nữa bị anh thô bạo kéo ngược vào lòng. Người đàn ông ấy đỏ hoe mắt, giọng lạc đi vì thỏa hiệp: "Thế thân thì thế thân vậy. Tôi không cần danh phận nữa."
0
2 Pudding khoai môn Chương 15
4 5 NĂM GIẢ VỜ Chương 21
5 Vợ Người Máy Chương 15
9 Nữ Đào Chương 11
12 Cành lá sum suê Chương 19

Mới cập nhật

Xem thêm