Có lẽ là hiệu ứng sinh nhật, tôi vừa nghĩa đến người trong lòng, anh liền lập tức xuất hiện.

Lục Hồi tựa vào cửa xe, đợi dưới nhà tôi.

“Sinh nhật vui vẻ.”

Thấy tôi ngẩn người, anh do dự hỏi: ‘Hay là thông tin em điền trong sổ liên lạc không đúng?”

Tôi hoàn h/ồn, gật đầu rồi chợt nhận ra, lại vội lắc đầu.

“Ý em là, thông tin đúng ạ, hôm nay là sinh nhật em, cảm ơn anh.”

Anh thở phào nhẹ nhõm.

Anh mở cửa xe, lấy một chiếc bánh kem cùng hai hộp quà ra, nhìn bao bì đã biết không rẻ.

“Không cần đâu ạ, anh đến chúc mừng sinh nhật em là em vui rồi.”

Lục Hồi nhướn mày: “Ý em là em coi anh như quà sinh nhật sao?”

“Hả?”

“Rất vinh hạnh.” Anh bước lên một bước, cười khẽ, “Tặng em, tùy em muốn 'mở' thế nào thì mở.”

Mấy bà đi dạo vô tình liếc nhìn phía này, tôi vội kéo Lục Hồi lên lầu.

Nói không bất ngờ là dối lòng, tôi còn nghi ngờ mình có đang mơ không.

Sau khi bị tôi từ chối, anh không liên lạc với tôi nữa, anh rút khỏi cuộc sống tôi dứt khoát và gọn ghẽ.

Vậy mà hôm nay, như cảm nhận được tâm tư tôi, anh đột nhiên xuất hiện trước mặt tôi, như thể cơn gi/ận kìm nén và lời tạm biệt tối hôm đó chưa từng xảy ra.

“Dạo này thế nào?”

“À, dự án đó cũng suôn sẻ, có thêm chút thay đổi.” Tôi bận rộn tìm dép cho anh, “Có lẽ tháng sau sẽ triển khai…”

“Không hỏi những chuyện đó, chuyện ở công ty của em anh rõ hết.”

Vành tai tôi hơi nóng lên, “Vậy là chuyện gì ạ?”

“... Em có, nhớ anh một chút nào không?”

Tôi ngẩng phắt lên, bất ngờ đụng vào chiếc bánh anh đang cầm.

Quả dâu trên kem rơi xuống.

Tôi kêu lên: “Ôi trời——”

Lục Hồi đặt hộp bánh lên bàn, “Không sao, lát nữa anh sửa lại.”

Anh tự nhiên bước vào bếp.

“Có d/ao phết kem không?”

“Không sao đâu, vẫn ăn được mà.”

“Không được, x/ấu lắm.”

Tôi chăm chú nhìn anh, anh bắt đầu phết lại mặt bánh, lòng tôi mềm đi rồi lại mềm hơn, vật lộn mãi, cuối cùng tôi mở lời.

“Có.”

Lục Hồi không ngừng tay, “Hửm?”

Tôi nắm ch/ặt vạt áo.

“Nhớ anh.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Hiền phu

Chương 7
Phu quân bất lực nhưng hiền lương, bèn nhặt về cho thiếp một nam nhân. 'Hắn là kẻ ngoại lai, dung mạo lại tuấn tú, mượn giống thành công rồi, đuổi đi là được.' Chúng ta giả làm huynh muội, hành sự theo kế hoạch. Chẳng ngờ, kẻ kia tựa như sống Bồ Tát. Chẳng những khiến thiếp hoài thai, lúc rời đi, còn để lại một khoản tiền lớn. 'Thôn phụ chốn quê mùa, không xứng sánh đôi, sau này chớ có dây dưa.' Phu quân giận không kìm được, muốn liều mạng cùng hắn. Thiếp khóc lóc ngăn cản. 'Huynh trưởng, thôi đi, chớ làm hại hắn.' Ngoảnh đầu lại nói nhỏ cùng hắn: 'Thời buổi này, kẻ chịu làm không công lại còn dán tiền vào như thế thật khó tìm, cứ giả vờ cho qua chuyện vậy.' Chúng ta đồng tâm hiệp lực tiễn ân nhân đi. Dùng tiền của hắn mua ruộng mở tiệm, sinh hạ con trai, ngày tháng trôi qua thật sung túc. Ba năm sau, Thái tử quay lại chốn cũ, bắt gặp gia đình ba người chúng ta. Hắn tức giận đến phát điên: 'Hảo cho đôi huynh muội các ngươi! Dám xem ta như kẻ ngốc, lừa gạt ta xoay mòng mòng!'
Cổ trang
Nữ Cường
Sảng Văn
0