Uất Niên Cẩm Thời

Chương 5.1

06/12/2024 17:36

5.

Gần đây khi tôi biến thành trò cười trong vòng tròn.

Hôm đó tôi đang cùng các bạn bè của mình uống rư/ợu.

Có lẽ có người không biết thức thời nên còn nghĩ rằng tôi và Lục Diên có thể quay lại.

Cho nên gọi anh ta đến, mà lúc đó Tôn Kiều cũng đi cùng anh ta.

“Có phải chị đang có ý định c/ứu vãn chuyện tình với Lục Diên không? Không phải hôm đó ở bệ/nh viện đã nói rồi sao.” Tôn Kiều đi theo bên cạnh anh ta, giống hệt có cậy gần chủ mà ỷ thế hiếp người.

Tôi không nói hai lời hất thẳng ly rư/ợu vào mặt cô ta.

Tốc độ của Lục Diên rất nhanh nên đã chắn được cho cô ta một phần.

Nhưng chiếc váy trắng của cô ta bị thấm ướt, rư/ợu đỏ thắm lên váy trắng thì sao cô ta chịu nổi.

Một bên tóc dài cũng đang nhỏ rư/ợu, đôi mắt cô ta ửng đỏ, ai nhìn mà không thương.

Lục Diên nhẹ nhàng vuốt tóc cô ta, dùng khăn giấy tinh tế lau giúp cô ta.

Trong mắt anh ta chỉ có khối châu báu đó rẻ tiền đó mà thôi.

Cảnh tượng trước mắt làm cho mọi người có mặt hoảng hốt.

Anh ta cởi áo khoác ra rồi khoác lên người Tôn Kiều: “Ngoan, chờ chút anh đưa em về.”

Anh ta nhìn tôi, ánh mắt lạnh lùng: “Từ Uất Niên, lớn tuổi nên tính tình quái gở đúng không?”

“Đã x/ấu mà miệng còn tiện, mắt của anh m/ù mà anh còn nát nữa, chút khuyết điểm đó của tôi thì tính là gì.” Tôi cúi đầu châm th/uốc hút.

Khói th/uốc làm dịu đi những buồn bực mà tôi không nói ra được.

“Anh Diên, anh đối xử với chị dâu như vậy...”

“Chị dâu gì?” Lục Diên nhíu mày, giọng nói chán gh/ét c/ắt ngang lời cô ta.

Anh ta xoay người cầm ly rư/ợu trên bàn lên rồi nhét vào tay Tôn Kiều, nhẹ nhàng nắm lấy cổ ta cô ta.

Tôi vẫn là người hiểu rõ Lục Diên, tôi biết anh ta khốn nạn thế nào.

Tôi đứng dậy tránh ra, quả nhiên Tôn Kiều tưới rư/ợu vào khoảng không.

Chỉ có vài giọt là b/ắn vào cánh tay tôi.

“Nói xin lỗi là được rồi, anh Diên không cần...”

“Không cần xin lỗi, Tôn Kiều của chúng ta chịu uất ức, anh phải đòi lại mới được.” Lục Diên xoa tay rồi nắm tay người bên cạnh bỏ đi.

Bóng lưng hai người dán ch/ặt vào nhau, giống như duyên trời tác hợp, dưới ngọn đèn ấm áp, bóng dáng họ càng lúc càng xa.

Từ hôm đó trở đi, trong mọi sự kiện đều có mặt Lục Diên và Tôn Kiều, gắn bó như hình với bóng.

Anh ta nói, không ở cạnh Tôn Kiều thì anh ta không có cảm giác an toàn.

Anh ta nói, Tôn Kiều mới là người vợ mà anh ta chấp nhận.

Thậm chí anh ta còn kéo Tôn Kiều vào vòng tròn bạn bè lúc trước của chúng tôi.

Có rất nhiều bạn bè không rõ thực hư nên hỏi: “Anh Diên, cô gái này là ai thế?”

“Chị dâu của các cậu.”

“Từ khi nào mà chị Niên đổi wechat rồi?”

“Chỉ chơi đùa thôi, Từ Uất Niên đó không có cửa làm chị dâu của các cậu.”

Lục Diên vừa nói ra câu này đã thành tin tức bùng n/ổ trong lòng mọi người.

Rất nhiều người đều hỏi có phải anh ta đi/ên rồi không, anh ta lại đăng lên một bức ảnh anh ta nắm tay Tôn Kiều tản bộ ở Iceland.

Lúc tôi nhìn thấy bài đăng thì biết mình đang bị người ta chê cười.

Từ nhỏ đến lớn chưa có người nào khiến tôi phải chịu nh/ục nh/ã như thế.

“Làm người yêu của tôi đi.” Tôi rời khỏi wechat, bấm số điện thoại của Lục Tầm Lễ.

Bên kia điện thoại, yên lặng kéo dài.

Tôi đoán có lẽ Lục Tầm Lễ đang nhớ đến tình huống ở bệ/nh viện hôm đó, có lẽ anh ấy nghĩ tôi ghi th/ù.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Cuộc sống thường ngày của một “xã súc”

Chương 14
Tôi là một Beta kiêm nô lệ tư bản. Nhưng lại có một người bạn đời là Alpha. Quan trọng hơn, anh ấy còn là cấp trên của tôi. Tuy rằng mỗi ngày đi làm mệt, tan làm cũng mệt. Nhưng anh ấy trả tiền. Tuy rằng gặp kỳ mẫn cảm của anh ấy thì rất phiền phức. Nhưng anh ấy mua nhà cho tôi. Tuy rằng chúng tôi chỉ là cặp vợ chồng bề ngoài, không có tình cảm. Nhưng anh ấy cũng chưa từng bạc đãi tôi. Cho đến khi “bạch nguyệt quang” trong truyền thuyết của anh ấy đột nhiên quay về. Tôi biết, những ngày tháng tốt đẹp của mình đã đến hồi kết. Mà kiểu ngày ban ngày làm việc, ban đêm cũng “làm việc” thế này, tôi cũng chán rồi. “Đây là cái gì?” “Đơn xin nghỉ việc… với cả đơn ly hôn.”
538

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Vợ hư hỏng bỗng dưng ngoan ngoãn trở lại thế này?

Chương 6
Hứa Nam Châu kết hôn với tôi vì lợi ích. Nhưng cậu ta vốn đỏng đảnh lại còn chê tôi già, suốt ngày nghĩ đủ trò khiến tôi bực mình. Ngày nào cũng gọi cả chục cuộc điện thoại kiểm soát tôi, làm việc thì ngồi lên đùi quấy rối, thậm chí còn định vung tay quá trán khiến tôi phá sản. Một hôm đang ngồi hong tóc cho cậu, đột nhiên hắn bật dậy. Chẳng may đập đầu vào góc bàn. Tôi vừa định dỗ dành. Ai ngờ cậu ta luống cuống xin lỗi, còn nói: "Sau này em sẽ ngoan hơn, không làm phiền anh nữa." Tôi sững người, người vợ hư đốn của tôi sao tự nhiên biến thành hiền lành thế này? Mãi sau này khi nhìn thấy những dòng bình luận nổi lên, tôi mới vỡ lẽ. [Cứ tiếp tục làm loạn đi, nhân vật công chính làm sao chịu nổi tính khí thối tha này của cậu.] [Không sao, chẳng mấy chốc sẽ bị đá ra khỏi nhà thôi.] [Lúc đó nhân vật thụ chính thức của chúng ta mới lên ngôi, hí hí.] Trời đánh thánh vật những dòng bình luận này, làm người phải có lương tâm chứ!
Hiện đại
Boys Love
48
Bại Tướng Chương 25: Đừng sợ, tôi sẽ không cắn em.
Đại Vương Không Được Ăn Thỏ Thỏ Ngoại truyện 3: Tiền Truyện