Uất Niên Cẩm Thời

Chương 5.1

06/12/2024 17:36

5.

Gần đây khi tôi biến thành trò cười trong vòng tròn.

Hôm đó tôi đang cùng các bạn bè của mình uống rư/ợu.

Có lẽ có người không biết thức thời nên còn nghĩ rằng tôi và Lục Diên có thể quay lại.

Cho nên gọi anh ta đến, mà lúc đó Tôn Kiều cũng đi cùng anh ta.

“Có phải chị đang có ý định c/ứu vãn chuyện tình với Lục Diên không? Không phải hôm đó ở b/ệnh viện đã nói rồi sao.” Tôn Kiều đi theo bên cạnh anh ta, giống hệt có cậy gần chủ mà ỷ thế hiếp người.

Tôi không nói hai lời hất thẳng ly rư/ợu vào mặt cô ta.

Tốc độ của Lục Diên rất nhanh nên đã chắn được cho cô ta một phần.

Nhưng chiếc váy trắng của cô ta bị thấm ướt, rư/ợu đỏ thắm lên váy trắng thì sao cô ta chịu nổi.

Một bên tóc dài cũng đang nhỏ rư/ợu, đôi mắt cô ta ửng đỏ, ai nhìn mà không thương.

Lục Diên nhẹ nhàng vuốt tóc cô ta, dùng khăn giấy tinh tế lau giúp cô ta.

Trong mắt anh ta chỉ có khối châu báu đó rẻ tiền đó mà thôi.

Cảnh tượng trước mắt làm cho mọi người có mặt hoảng hốt.

Anh ta cởi áo khoác ra rồi khoác lên người Tôn Kiều: “Ngoan, chờ chút anh đưa em về.”

Anh ta nhìn tôi, ánh mắt lạnh lùng: “Từ Uất Niên, lớn tuổi nên tính tình quái gở đúng không?”

“Đã x/ấu mà miệng còn tiện, mắt của anh m/ù mà anh còn nát nữa, chút khuyết điểm đó của tôi thì tính là gì.” Tôi cúi đầu châm th/uốc hút.

Khói th/uốc làm dịu đi những buồn bực mà tôi không nói ra được.

“Anh Diên, anh đối xử với chị dâu như vậy...”

“Chị dâu gì?” Lục Diên nhíu mày, giọng nói chán gh/ét c/ắt ngang lời cô ta.

Anh ta xoay người cầm ly rư/ợu trên bàn lên rồi nhét vào tay Tôn Kiều, nhẹ nhàng nắm lấy cổ ta cô ta.

Tôi vẫn là người hiểu rõ Lục Diên, tôi biết anh ta khốn nạn thế nào.

Tôi đứng dậy tránh ra, quả nhiên Tôn Kiều tưới rư/ợu vào khoảng không.

Chỉ có vài giọt là b/ắn vào cánh tay tôi.

“Nói xin lỗi là được rồi, anh Diên không cần...”

“Không cần xin lỗi, Tôn Kiều của chúng ta chịu uất ức, anh phải đòi lại mới được.” Lục Diên xoa tay rồi nắm tay người bên cạnh bỏ đi.

Bóng lưng hai người dán ch/ặt vào nhau, giống như duyên trời tác hợp, dưới ngọn đèn ấm áp, bóng dáng họ càng lúc càng xa.

Từ hôm đó trở đi, trong mọi sự kiện đều có mặt Lục Diên và Tôn Kiều, gắn bó như hình với bóng.

Anh ta nói, không ở cạnh Tôn Kiều thì anh ta không có cảm giác an toàn.

Anh ta nói, Tôn Kiều mới là người vợ mà anh ta chấp nhận.

Thậm chí anh ta còn kéo Tôn Kiều vào vòng tròn bạn bè lúc trước của chúng tôi.

Có rất nhiều bạn bè không rõ thực hư nên hỏi: “Anh Diên, cô gái này là ai thế?”

“Chị dâu của các cậu.”

“Từ khi nào mà chị Niên đổi wechat rồi?”

“Chỉ chơi đùa thôi, Từ Uất Niên đó không có cửa làm chị dâu của các cậu.”

Lục Diên vừa nói ra câu này đã thành tin tức bùng n/ổ trong lòng mọi người.

Rất nhiều người đều hỏi có phải anh ta đi/ên rồi không, anh ta lại đăng lên một bức ảnh anh ta nắm tay Tôn Kiều tản bộ ở Iceland.

Lúc tôi nhìn thấy bài đăng thì biết mình đang bị người ta chê cười.

Từ nhỏ đến lớn chưa có người nào khiến tôi phải chịu nh/ục nh/ã như thế.

“Làm người yêu của tôi đi.” Tôi rời khỏi wechat, bấm số điện thoại của Lục Tầm Lễ.

Bên kia điện thoại, yên lặng kéo dài.

Tôi đoán có lẽ Lục Tầm Lễ đang nhớ đến tình huống ở b/ệnh viện hôm đó, có lẽ anh ấy nghĩ tôi ghi th/ù.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
2 Người Dọa Ma Chương 12
4 10 năm vây hãm Chương 10
5 Ngọc Vỡ Chương 19
8 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 290: Người quen xuất hiện

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Sau khi học sinh chuyển trường đổi nguyện vọng đại học của tôi

Chương 7
Ngày cuối cùng nộp nguyện vọng đại học, nữ sinh chuyển trường đã đổi nguyện vọng mà tôi đã giúp bạn thanh mai trúc mã của mình điền thành trường cao đẳng. Khi tôi muốn cứu vãn tình hình, cô ta lại giả vờ run tay làm đổ nước hỏng máy tính. Tôi gọi điện cho cậu ấy, bảo cậu ấy đổi lại nguyện vọng, nhưng cậu ấy lại quay sang mắng tôi: "Lâm Chi Dạng, trong mắt một kẻ ham hư vinh như cậu, việc điền nguyện vọng vào trường cao đẳng chắc là tội chết phải không?" "Chỉ là một nguyện vọng thôi mà, đâu có đại diện cho tất cả, có cần thiết phải gọi điện cho tôi để mách lẻo không?" "Người có năng lực thì dù học cao đẳng cũng sẽ bước ra con đường thênh thang, chứ không phải giống như cậu, trút giận lên một cô gái vô tội!" Cậu ấy nói rất đúng. Tôi không phản bác thêm lời nào. Về sau, cậu bạn thanh mai trúc mã ấy đã được như ý nguyện, cầm trên tay tờ giấy báo nhập học của trường cao đẳng, nhưng rồi lại cãi nhau với cô nữ sinh chuyển trường kia. Tôi quay lại khuyên cậu ấy: "Là vàng thì ở đâu cũng sẽ phát sáng thôi. Cậu đường đường là một đấng nam nhi, có cần thiết phải trút giận lên một cô gái vô tội không?"
Hiện đại
Nữ Cường
Tình cảm
0
Khương Xu Chương 8