Yêu Em Mà Không Dám Nói

Chương 7

14/11/2024 08:10

7

Hạ Ngôn Tẫn im lặng một lúc, cứng đầu nói:

"Chỉ là tôi chưa phản ứng kịp thôi!"

"Với lại, loại như cô, tôi còn lâu mới để mắt tới!"

"Loại như tôi?" Tôi lặp lại, bất ngờ vòng tay qua cổ Hạ Ngôn Tẫn, "Hạ đại thiếu gia thật sự xem thường loại như tôi sao?"

Hạ Ngôn Tẫn s ữ n g n g ư ờ i, tai đỏ bừng đến mức như sắp nhỏ m á u.

"Dù gì cũng là năm mươi vạn mỗi tháng, không thể để Hạ đại thiếu gia chịu lỗ được."

Tôi ngẩng đầu ghé sát lại gần.

Hạ Ngôn Tẫn g i ậ t m ì n h buông tay lùi lại vài bước, lắp bắp: "Cô… cô không biết giữ thể diện sao?"

"Dù gì tôi cũng p h á s ả n rồi, giữ thể diện làm gì nữa?"

Tôi nhún vai, vừa định rời khỏi chăn thì điện thoại rung lên.

L i ế c nhìn qua màn hình.

Là tin nhắn của Hứa Chi Tuyết.

Chỉ có bốn chữ ngắn gọn:

"Là Ngôn Tẫn m/ua."

Hạ Ngôn Tẫn chọn đồ trang sức rất tệ, nhưng lần này lại chọn được một chiếc vòng cổ rất hợp với Hứa Chi Tuyết.

Hoặc có lẽ là vì Hứa Chi Tuyết trông hợp với chiếc vòng cổ này.

"Ai nhắn tin cho cô thế?"

Hạ Ngôn Tẫn theo thói quen ghé lại xem, nhưng tôi tránh qua một bên.

Hắn nhíu mày, suy đoán: "Cô định quay lại với tên n g ố c Trần Cảnh đó à?"

Giọng điệu chẳng mấy thân thiện.

Tôi không x/á/c nhận cũng không phủ nhận, chỉ cười nhẹ: "Anh biết mà, tôi luôn kiên nhẫn với thứ mình muốn."

Hạ Ngôn Tẫn chỉ đáp lại bằng một tiếng hừ lạnh.

"Mặc đồ vào, uống xong canh rồi hẵng đi tắm!"

Hắn c à u n h à u mở nắp bình giữ nhiệt, trông chẳng giống gì phong thái của một "k ẻ t h ù không đội trời chung" cả.

Ánh đèn vàng dịu trong phòng bệ/nh hắt lên mặt bên của Hạ Ngôn Tẫn, tạo ra một vẻ ấm áp khó nhận ra.

Thực ra thì, "ấm áp" là từ chưa bao giờ liên quan đến Hạ Ngôn Tẫn.

Tôi cúi đầu nhìn ảnh đại diện của Hứa Chi Tuyết, cười nhẹ đầy hàm ý.

—Tôi chưa từng nghe nói quanh Hạ Ngôn Tẫn có cô gái nào tên là "Hứa Chi Tuyết."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Âm Thanh Báo Động

Chương 12
Mùa giao phối của tộc nhân ngư sắp kết thúc rồi, mà con đực mạnh nhất đảo Phỉ Thúy vẫn chưa tìm được bạn đời. Tuy hắn có thể săn được những con mồi nặng cả trăm cân, nhưng chưa bao giờ tham gia vũ hội cầu hôn của tộc hắn. Rõ ràng đây là một chú cá tội nghiệp, từ nhỏ đã tự sinh tự diệt nên không được "gia đình" dạy dỗ tử tế. Tôi dùng loa dạy hắn hát khúc cầu hôn, thậm chí còn mặc đuôi cá giả, lặn xuống đáy biển dạy hắn nhảy vũ điệu tình yêu. Chú cá này học nhanh lắm, còn bắt đầu biểu diễn cho tôi xem nữa. Thế nhưng, khi giáo sư hướng dẫn nhận được tài liệu tôi gửi về, ông ấy đã m/ắng tôi một trận vuốt mặt không kịp: "Đồ ngốc! Cậu không thấy hàm răng sắc lẹm, móng vuốt dài ngoằng với cái đuôi đầy sức mạnh kia của nó sao? Đó hoàn toàn không phải nhân ngư!" "Nó giống Siren trong thần thoại hơn. Nó có thể dễ dàng mổ bụng, móc tim cậu ra bất cứ lúc nào. Cách cầu hôn duy nhất của loài sinh vật này chính là b/ắt c/óc bạn đời như săn mồi vậy, rồi đem giấu vào một nơi không ai biết, cho đến khi bụng của đối phương đầy ắp trứng cá mới thôi." “Chạy đi! Mau chạy đi! Mau chạy đi!!!” Nhưng đã quá muộn rồi.
600

Mới cập nhật

Xem thêm