Cái cảm giác lúc đó chẳng khác gì rơi vào hầm băng.

Thật không thể tin nổi cái người từng cùng tôi sớm tối có nhau, hiền lành tích cực là thế, giờ lại trở nên tráo trở đến mức này.

Tôi cười khẩy thành tiếng, hai tai lập tức cảm thấy lùng bùng trước những lời xì xào của đám đông xung quanh.

"Cô tiểu thư nhà họ Tống này đúng là không biết nặng nhẹ mà, dám gây hấn ngay trên sân nhà của công chúa nhà họ Giang cơ đấy."

"Phải đấy, không có thiệp mời thì lấy tư cách gì mà vác mặt đến đây?"

Bố mẹ Giang hớt hải chạy tới, tức gi/ận quát lớn: "Đứa nào dám b/ắt n/ạt con gái tôi?"

Khóe miệng tôi khẽ nhếch lên: "Cô ta tự hắt rư/ợu đấy chứ, sao không gọi người kiểm tra camera đi? Để xem tôi nói thật hay là cô ta đang diễn kịch?"

Bố Giang lập tức c/ắt ngang lời tôi, đầy vẻ kh/inh miệt: "Cô là cái thá gì? Ở cái nhà họ Giang này, cô nghĩ mình đủ trình để dạy tôi làm việc à?"

Phía sau bỗng vang lên tiếng cười nhạt đầy quen thuộc.

"Ông Giang, xem ra mặt mũi của ông cũng lớn quá nhỉ."

Giọng Tạ Giang Tri nghe vô cùng thản nhiên, nhưng lại mang theo cái lạnh thấu xươ/ng khiến người ta không rét mà run.

Cậu ta liếc mắt nhìn đám đông: "Ồn quá."

Chỉ hai chữ thôi mà cả hội trường lập tức trở nên im bặt như thể vừa bị ai đó bấm nút tắt tiếng.

Ông Giang liền đổi ngay sang bộ mặt nịnh bợ: "Cậu chủ Tạ, ngài đến dự sinh nhật con gái Nguyệt Nguyệt nhà tôi đấy ạ?"

Tạ Giang Tri hững hờ quàng tay qua vai tôi, nụ cười trên môi đầy vẻ lạnh lẽo: "Xem ra cái cô thiên kim thật mà nhà ông bà mới tìm về cũng chẳng ra ngô ra khoai gì nhỉ."

Chương 7:

Cậu ta bật cười mỉa mai, và cũng chẳng thèm giấu giếm sự kh/inh bỉ: "Hay là bà Giang thử kiểm tra lại đi, xem cô ta có đúng là con bà đẻ ra thật, có chắc là m/áu mủ nhà họ Giang này không?"

Ông Giang bị vợ gặng hỏi dồn dập đến mức hoảng lo/ạn, còn sắc mặt Giang Nguyệt thì đã chuyển sang màu trắng bệch như không còn một giọt m/áu.

Khúc phim ghi lại từ camera nhanh chóng được mang ra, sự thật cuối cùng đã được phơi bày rõ mồn một.

Tạ Giang Tri đưa cho tôi một ly rư/ợu: "Chị ơi."

Nhìn vào cái vẻ mặt giả vờ đáng thương của Giang Nguyệt, tôi chẳng ngần ngại tạt thẳng ly rư/ợu vào mặt cô ta không chút lưu tình.

Tạ Giang Tri nắm tay tôi rời đi, mặc kệ cái nhà họ Giang đang nháo nhào như cái chợ vỡ.

Tôi thích thú bật cười thành tiếng.

Cái tên này, lúc nãy làm màu trông cũng ra gì phết, lại còn ngầu nữa chứ.

Tôi gi/ật giật tay áo cậu ta: "Tạ Giang Tri, chúng mình có lên báo lá cải không nhỉ? Chị nghĩ ra tít rồi nhé: Tạ thiếu gia nổi gi/ận vì hồng nhan."

Cậu ta nghe xong liền đưa tay bẹo má tôi, và uể oải lên tiếng: "Thì em thích thế mà. Đúng chất quân vương vì mỹ nhân mà bỏ bê triều chính luôn còn gì."

Tôi: ...

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Đồng Trần

Chương 36
Trúc mã tôi thầm mến say rượu, tôi lén hôn anh, nhưng anh đã tỉnh từ lúc nào không hay, lạnh lùng bóp cổ tôi rồi dùng sức đẩy mạnh về phía sau: "Đủ chưa?" "Cậu nhầm lẫn gì rồi thì phải, tôi không có hứng thú với đàn ông." Sau này, trong một trò chơi, tôi bốc trúng hình phạt phải hôn sâu một người đàn ông khác trong một phút. Ứng Dữ Trần - kẻ từng bảo không có hứng thú với đàn ông - bỗng dưng tức giận kéo tôi lại. "Cậu ấy không muốn." "Chơi có chơi có chịu, để không làm mất hứng của mọi người, chai rượu này tôi sẽ uống thay cậu ấy." Nào ngờ đối phương vẫn không chịu buông tha, giữ chặt chai rượu của anh rồi khiêu khích: "Anh là gì của cậu ta, dựa vào đâu mà đòi uống thay?" Nghe vậy, Ứng Dữ Trần quay đầu lại, giáng xuống môi tôi một nụ hôn thật mạnh: "Bây giờ thì được rồi chứ?" Tôi ngớ người.
0
2 Tắt đèn Chương 8
10 Ngôi Sao May Mắn Chương 11

Mới cập nhật

Xem thêm