8.

Anh cố gắng níu kéo, muốn vá lại những khe hở giữa hai người.

Nhưng Quý Lý rút lui vô cùng dứt khoát.

Trần Khước Chi lại biến về cậu thiếu niên vụng về, non nớt năm nào, loay hoay học cách nhận lỗi, học cách kéo Quý Lý trở về.

Sự khởi đầu của họ vốn là một cuộc giao dịch bất ngờ — thậm chí có thể nói là nửa ép buộc từ Trần Khước Chi, nửa thỏa hiệp từ Quý Lý.

Thời điểm đó, thỉnh thoảng anh vẫn có thể nhìn thấy trong mắt Quý Lý thứ tình cảm tràn ra ngoài, chân thành và lặng lẽ.

9.

Trần Khước Chi biết được toàn bộ đầu đuôi sự việc.

Biết được hoàn cảnh gia đình nguyên sinh của Quý Lý.

Anh bỗng nhiên gh/ét cay gh/ét đắng đám trưởng bối tự cho mình là từng trải.

Gh/ét những lời răn dạy, gh/ét những quy củ cũ kỹ.

Cái gig mà Alpha–Omega là thiên định lương duyên?

Trong anh dấy lên một cơn gió bình quyền giữa Alpha, Beta và Omega.

Anh ẩn danh đăng bài trên diễn đàn trường học, châm ngòi cho tranh luận.

Anh x/é bỏ những cái mác cao quý hay thấp hèn.

Anh muốn giành lại người mình yêu.

10.

Khi Omega cầm chiếc áo khoác xông tới tìm anh với khí thế hùng hổ, suy nghĩ đầu tiên trong đầu Trần Khước Chi lại là —

May mà người lấy áo là Quý Lý.

Vì sao ư?

Bởi vì ít nhất điều đó chứng minh rằng, Quý Lý vẫn chưa chán gh/ét anh đến cùng cực.

Anh khoác chiếc áo nhiễm mùi của Quý Lý, xách kẻ gây chuyện đến phòng giáo vụ, buộc hắn phải trả giá.

Nhưng kỳ mẫn cảm của anh cũng đến đúng lúc, lại thêm b/ệnh tật, thể lực cạn kiệt khiến anh ngất xỉu.

Bác sĩ gọi Quý Lý đến.

Anh nhìn thấy cậu — qua tấm kính trên cánh cửa.

Nước mắt nóng hổi không ngừng rơi xuống.

Niềm vui mất rồi lại được không ngừng phồng lên, khuếch đại.

Sự yếu đuối của Trần Khước Chi, trong mấy ngày ngắn ngủi, đã hoàn toàn phơi bày trước mặt Quý Lý.

Anh trút bỏ sự lạnh nhạt, á/c liệt, cùng tất cả những lời trêu chọc hời hợt.

Anh nói thích.

Nói yêu.

Nói vĩnh viễn — với Quý Lý.

Giữa Alpha và Beta, có tồn tại tình cảm vĩnh viễn không phai không?

Rất khó.

Nhưng luôn có người cố gắng làm được.

Ví dụ như Trần Khước Chi.

PHIÊN NGOẠI NGỌT NGÀO 2

Mùa đông đầu tiên ở bên nhau, hai người cùng ngắm trận tuyết đầu mùa.

Trần Khước Chi quàng cho Quý Lý chiếc khăn dày cộm, đội mũ lông mềm xù, biến cậu thành một chú chim cánh c/ụt cồng kềnh — đi đứng cũng vụng về đáng yêu.

Quý Lý hỏi anh có biết nặn người tuyết không.

Trần Khước Chi nói không, anh chưa từng chơi.

Quý Lý chớp mắt ngơ ngác, lại hỏi anh có từng đá/nh trận tuyết chưa.

Trần Khước Chi lắc đầu, nói anh chưa bao giờ chơi mấy thứ đó.

Rồi Quý Lý hiếm khi nghịch ngợm, nặn một quả cầu tuyết ném thẳng vào cổ áo anh.

Ném xong lại lùi về mấy bước, ánh mắt lộ chút thấp thỏm nhìn anh.

Trần Khước Chi đầu tiên nhíu mày giả vờ khó chịu, sau đó cúi người, tiện tay nặn một quả cầu tuyết nhỏ xíu ném vào áo bông của Quý Lý.

Quý Lý né một chút, không kịp né, quả cầu tuyết đ/ập vào khóe môi, để lộ một nụ cười nhàn nhạt.

Cậu chạy tới ôm anh, cố ý cọ tuyết trên người mình sang người anh, nhỏ giọng nói:

“Trần Khước Chi, em muốn xem anh nặn người tuyết.”

Trần Khước Chi x/ấu tính siết ch/ặt eo cậu, cúi xuống áp má, đặt lên môi cậu một nụ hôn ấm áp, nói:

“Vậy… em làm nũng đi.”

Nhưng Quý Lý lớn đến chừng này vẫn chưa từng làm nũng, chỉ có thể vùi mặt trong lòng Trần Khước Chi, ậm ừ cho qua.

Trần Khước Chi thở dài trong lòng, cam chịu buông người trong tay, vừa xem hướng dẫn vừa bắt đầu nặn người tuyết.

Khi anh nặn tuyết, Quý Lý ngồi xổm bên cạnh, chìa tay hứng từng bông tuyết rơi xuống. Trong khoảnh khắc tuyết bay lả tả, anh mơ hồ nghe thấy Quý Lý lẩm nhẩm.

Giọng điệu ấm áp, như một tín đồ thành kính đang cầu nguyện:

“Hạnh phúc ơi, hạnh phúc à, xin hãy đáp xuống lòng bàn tay tôi.”

Rồi theo bản năng, anh đặt nắm tuyết trong tay mình vào lòng bàn tay Quý Lý.

Hai người chợt nhìn nhau.

Trong mắt dâng lên ánh sáng.

Làm gì có thứ tình cảm nào tự dưng nảy sinh.

Tất cả đều là khoảnh khắc rung động chớp nhoáng — như một cánh bướm lướt qua đầu ngón tay, tê dại ngứa ran, xuyên thẳng lồng ngựk, đ/ập mạnh vào tim.

Chỉ là có người đi đường vòng, cách yêu không đúng.

Chỉ là có người quanh quẩn trước cánh cửa tình yêu, do dự tiến lên rồi lại rụt về.

Vậy nên, xin hãy dũng cảm thêm một chút.

_END_

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Cửa phòng khóa chặt, trang sức trên bàn ghi lại ba lần mẹ qua đời

Chương 12
Trong đêm bão, chuyên gia giám định trang sức Đường Dĩ Ninh và chị gái Dĩ An bị mắc kẹt tại căn phòng áp mái của một khách sạn cũ sắp bị phá dỡ. Trên bàn là ba món đồ trang sức bằng bạc, mỗi món đều khắc một "ngày mất" liên quan đến người mẹ của họ. Dĩ Ninh nhận ra từ lớp oxy hóa rằng các vết khắc không được tạo ra cùng một thời điểm. Sau đó, cô dần dần tháo gỡ dòng thời gian thông qua hồ sơ thẻ phòng, dữ liệu hậu trường từ tài khoản mạng xã hội cũ của mẹ và những vết khắc trên khung cửa sổ. Cô nhanh chóng nhận ra mối nguy hiểm thực sự không nằm ở việc ngày nào là giả, mà là mỗi ngày đều đại diện cho một sự thật khác nhau: ngày mẹ chủ động chấm dứt thân phận nhà thiết kế cũ, ngày bà thực sự rời bỏ gia đình, và cột mốc pháp lý tuyên bố bà đã qua đời. Điều khó chấp nhận hơn cả là chị gái cô đã nhận sự hỗ trợ từ đối tác cũ của mẹ suốt nhiều năm, đồng thời giữ im lặng trong suốt quá trình tuyên bố tử vong và phân chia di sản. Nếu hai người công khai toàn bộ bằng chứng, di sản hiện tại của hai chị em sẽ phải tính toán lại; nếu tiếp tục im lặng, người đối tác cũ của mẹ sẽ phải gánh chịu cáo buộc lừa đảo không thuộc về bà. Trong lúc đếm ngược đến giờ phá dỡ và tòa nhà bị phong tỏa bởi mưa bão, Dĩ Ninh phải quyết định xem mình muốn một "ngày mất" dễ tin nhất, hay một hồ sơ đầy đủ mà chính cô cũng phải gánh vác trách nhiệm.
0
Lục Ly Chương 9