Gần đây, tôi quen được một nhóm "bạn bè" trong giới phu nhân giàu có.
"Nhược Sơ, cái túi này của cậu, là mẫu mới nhất phải không?"
Họ vây quanh, gh/en tị nói: "Khó giành lắm đấy, là tổng gián đốc Thẩm m/ua cho cậu à?"
"Ừm. Tớ cứ nghĩ anh ấy không thích tớ, ai ngờ... kết hôn rồi lại chiều tớ hết mực."
Mọi người nhìn nhau, liếc Hứa Nghiên Triêu đang ngồi trong góc, rồi nói:
"Trước đây có người cứ luôn mồm nói tổng giám đốc Thẩm đối với cô ta thế này thế nọ, giờ thì xem người ta có thèm để ý đến cô ta không."
Mọi người cười rộ lên.
Tôi tặng mỗi người một chiếc túi phiên bản giới hạn.
Chỉ duy nhất chừa Hứa Nghiên Triêu ra.
"Sau này mọi người đều là người một nhà rồi, chiếu cố nhau nhiều nhé."
Nghe nói hôm đó trên đường về nhà, Hứa Nghiên Triêu đã nổi trận lôi đình.
Ngay cả cô bạn thân chơi với cô ta, cũng bị đuổi xuống xe.
Tối hôm đó, tôi tắm xong, nằm sấp trên sofa mở trang chủ ra, lượng người theo dõi đã tăng lên 80 vạn.
Thẩm Thư Cẩn về rồi.
"Buổi tụ tập thế nào? Vui không?"
Tôi lật người, co chân nhường chỗ cho anh ấy.
"Hơi mệt."
"Tốn tiền lại tốn sức."
Thẩm Thư Cẩn kéo tôi qua, ôm lấy: "Anh thấy rồi, hôm nay khả năng tiêu tiền của cô Lâm không tệ nha."
Mùi hương trên người anh ấy vẫn rất dễ chịu, từ khi cai th/uốc, anh ấy không hút một điếu nào nữa.
Tôi chuyên tâm cởi cổ áo anh ấy.
Thẩm Thư Cẩn ngẩng đầu, mặc cho tôi nghịch ngợm.
"Em muốn làm gì? Còn sớm quá, ngoan, ăn cơm trước đã."
"Đợi chút, em phải đăng vòng bạn bè."
Thẩm Thư Cẩn: "?"
Tôi khoác tay lên cổ Thẩm Thư Cẩn, chụp lia lịa.
Anh ấy nắm lấy tay tôi, giọng khàn khàn hỏi: "Em muốn cho ai xem?"
Tôi cười híp mắt: "Cho Hứa Nghiên Triêu xem."
Anh ấy nghiêm túc nhìn tôi, mày mắt mang ý cười: "Em cũng hào phóng thật."
Tôi nghĩ ngợi, rồi nghiêm túc nói: "Thật ra em có một kế hoạch."
Tôi ghé sát tai Thẩm Thư Cẩn, thì thầm rất lâu.
Thẩm Thư Cẩn nhíu ch/ặt mày: "Không được, quá nguy hiểm."
"Nhưng mà, chỉ cần cô ta còn ở đó một ngày, thì vẫn là một quả bom hẹn giờ. Chúng ta không thể trông mong một kẻ đã từng phạm pháp, có thể đột nhiên lương tâm trỗi dậy được."
"Em hứa, sẽ bảo vệ bản thân thật tốt."
Dưới sự kiên trì của tôi, Thẩm Thư Cẩn cuối cùng cũng lung lay.
Dưới sự kí/ch th/ích không ngừng của tôi, Hứa Nghiên Triêu bắt đầu nhắn tin cho tôi thường xuyên hơn.
"Có người chống lưng nên tưởng mình là báu vật thật à? Không có Thẩm Thư Cẩn thì cô là cái thá gì?"
"Tỉnh lại đi, đợi đến lúc già nua x/ấu xí, Thẩm Thư Cẩn không yêu cô nữa, cô sẽ làm thế nào?"
Cô ta thậm chí còn m/ua thủy quân, công khai bôi nhọ tôi.
Độ hot kéo dài mười mấy ngày, vẫn không hề giảm xuống.
Biên tập Đường có chút lo lắng: "Nhược Sơ, hay là chúng ta chậm lại chút... thủy quân của đối phương hơi mạnh đấy."
Tôi từ chối, tung ra video Hứa Nghiên Triêu đẩy tôi ở biệt thự, làm hỏng vụ làm ăn thứ hai của nhà họ Hứa.
Người ta quay đầu sang hợp tác với nhà họ Thẩm.
Có Thẩm Thư Cẩn ở đó, đối tác cư/ớp về được, tuyệt đối không có lý nào lại trả về.
Bình luận trên mạng lại đảo chiều.
"Tôi cứ tưởng cô ta tốt đẹp lắm chứ, đây có phải là th/ần ki/nh không bình thường không?"
"Cô gái này còn là người thừa kế nhà họ Hứa đấy, không lẽ sẽ phá sạch gia sản à?"
Liên tiếp mất mấy đơn hàng, bố mẹ nhà họ Hứa phải chạy theo sau đối tác giải thích: "Con gái tôi thật sự không có vấn đề gì đâu."
Bất đắc dĩ, họ phải kéo Hứa Nghiên Triêu đi làm một bản giám định t/âm th/ần.
Rồi giao cho đối tác.
Sau khi trải qua nhiều lần "xào nấu", lượng người theo dõi của tôi đã vượt mốc một triệu.
Đã có đủ sức ảnh hưởng.
Tôi nhờ người mang một tin nhắn đến cho Hứa Nghiên Triêu.
====================
Chương 12:
Hỏi cô ta: "Đến tận bây giờ, cô vẫn kiên quyết cho rằng mình không sai sao?"
Tôi nhớ có người từng nói với tôi:
Kẻ đã từng chà đạp lên lằn ranh pháp luật, một khi đã nếm được mùi vị ngon ngọt, sẽ có lần thứ hai.
Cho nên, vào một buổi chiều tối, tôi lại gặp lại đám người đó.
Cách bao nhiêu năm, bọn họ không thay đổi gì cả.
Gậy gộc đã đổi thành d/ao phay.
Phía sau còn có một chiếc xe tải nhỏ.
"Em gái à, sao em lại không biết đủ thế?"
Tên cầm đầu trông du côn lêu lổng: "Năm đó đ/á/nh mày một trận, chưa làm mày thấy sướng đúng không? Còn muốn thêm một lần nữa à?"
Tôi vừa lùi lại vừa nói: "Tôi cho các người tiền—"
"Bọn tao không thiếu tiền."
Bọn họ nhìn thấy tấm thẻ vàng của Thẩm Thư Cẩn, mắt sáng rực lên.
"Thật không? Chỉ gọi một cuộc điện thoại?"
"Ừm, dùng điện thoại của các người, bật loa ngoài, tôi sẽ không động đậy lung tung... tôi chỉ muốn c/ầu x/in cô ấy tha cho tôi."
Mấy người nhìn nhau, có kẻ rút điện thoại ra, bấm số gọi đi.
Chỉ vài giây ngắn ngủi sau.
Giọng nói thiếu kiên nhẫn của Hứa Nghiên Triêu từ bên trong truyền ra: "Sao rồi? Đánh ch*t người chưa?"
"Bà chủ, người ta muốn nói chuyện với cô."
Hứa Nghiên Triêu khựng lại, đột nhiên cúp điện thoại.
Bọn họ ngơ ngác ngẩng đầu, nhìn về phía tôi.
Cũng nhìn thấy gương mặt của chính mình trong chiếc điện thoại tôi đang giơ lên.
Phòng livestream triệu người theo dõi, gần như vừa bật lên, đã được đẩy lên top một.
Những kẻ tội phạm nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật bao năm, cuối cùng vào giờ phút này, đã sa lưới.
"Hiện trường b/ắt c/óc à?"
"Bà chủ là Hứa Nghiên Triêu? Tôi nhận ra giọng cô ta rồi!!!"
"@Cảnh sát mạng @Cảnh sát @Nhật báo XX."
"Tôi có nghe nhầm không, cô ta muốn... tác giả?"
Giữa một mảng tĩnh lặng, một chiếc giày da màu đen giẫm lên ngón trỏ của tên đang nhặt tấm thẻ vàng.
"Ngại quá, đây là đồ của vợ tôi, phiền anh bỏ bàn tay bẩn thỉu của mình ra."
Phía sau Thẩm Thư Cẩn, là một dải ánh đèn đỏ xanh.
Cảnh sát từ trên xe bước xuống, chỉ vài ba động tác đã kh/ống ch/ế mấy tên c/ôn đ/ồ ngã rạp xuống đất.
Ánh mắt Thẩm Thư Cẩn lạnh như băng: "Cảnh sát Vương, chuyện còn lại, phiền anh rồi."
"Yên tâm, lần này chứng cứ rõ ràng, sẽ không làm các vị thất vọng đâu."
Cảnh sát Vương nhìn tôi với ánh mắt tán thưởng: "Cô gái trẻ, làm tốt lắm."
Hốc mắt tôi nóng lên, tôi gật đầu, rất lâu không nói nên lời.
Rất nhiều năm trước, khi tôi rời đi, cảnh sát Vương đã từng dúi cho tôi năm trăm tệ.
Anh ấy nói: "Cháu còn nhỏ, không đấu lại được đâu. Đi đi, đợi đến khi nào cháu có khả năng tự bảo vệ mình, thì quay về giúp chúng tôi."
Tôi đã báo cho cảnh sát Vương biết tin Hứa Nghiên Triêu đã làm giám định t/âm th/ần.