Khi ánh mắt chúng tôi chạm nhau, khí thế quanh người Lục Quan Nam đột ngột thay đổi.

Thậm chí anh còn mỉm cười dịu dàng hỏi tôi:

“Tiểu Lạc, em quen bọn họ à?”

Tôi: “…………”

Xong rồi.

Đại họa ập đến.

Là người hiểu rõ Lục Quan Nam, tôi biết rõ — đây là lúc anh tức gi/ận đến cực điểm.

Ai cũng biết phản diện và nam chính vốn là kẻ th/ù không đội trời chung. Là cái đuôi theo sau anh bao năm nay, nếu tôi có dính dáng đến Thẩm Nghiêu, lại thêm chuyện hôm nay để Tống Nghị rời đi…

Không ch*t cũng phải l/ột da.

Tôi lập tức lắc đầu như trống bỏi, vội vàng giải thích với Thẩm Nghiêu:

“Anh hiểu lầm rồi! Anh ấy đang trong kỳ phát tình, tôi ở lại chăm sóc thôi!”

Nhưng Thẩm Nghiêu rõ ràng không tin.

Ánh mắt hắn đảo qua lại giữa tôi và Lục Quan Nam, môi mím lại như muốn nói rồi thôi.

Hắn nhìn anh một cái, rồi chậm rãi dừng ánh mắt ở tôi đang ló đầu khỏi chăn, khóe môi cong lên đầy châm biếm:

“Đã có người bên cạnh thì đừng dòm ngó người khác.”

Nói xong, hắn cố ý nắm lấy tay Tống Nghị ngay trước mặt Lục Quan Nam, rồi quay lưng rời đi.

Cửa đóng sầm.

Căn phòng chìm vào yên lặng ngột ngạt.

Tôi r/un r/ẩy quay đầu lại.

Tưởng sẽ là cơn bão dữ dội.

Ai ngờ Lục Quan Nam lại bình tĩnh đến lạ.

Ừ thì…

Nếu ánh mắt có thể gi*t người, Thẩm Nghiêu chắc đã ch*t trăm lần rồi.

May mà sau màn náo lo/ạn này, bầu không khí quyến rũ trong phòng cũng tan đi ít nhiều.

Tôi vội lấy ống th/uốc ức chế, thấy anh vẫn mặt lạnh như băng, đành bất đắc dĩ khuyên nhủ:

“Anh à, cưỡng ép không hay đâu. Nếu thật lòng thích ai, phải từ từ theo đuổi, đối xử tốt với người ta mới đúng.”

Nghe vậy, Lục Quan Nam chậm rãi quay sang.

Đôi mắt đen sâu khóa ch/ặt lấy tôi, ánh nhìn phức tạp khó hiểu.

Một lúc sau anh mới hỏi:

“Anh chưa đủ tốt?”

Tôi: “??”

Vừa gặp đã muốn đ/è người ta, tốt chỗ nào?

Không bị báo cảnh sát đã là do thế giới này có bug rồi!

Nghĩ thì nghĩ vậy, tôi vẫn gật đầu lấy lệ:

“Ừm, em biết mà. Trên đời này anh là người tốt nhất.”

Nói dối trắng trợn.

Nhưng dù gì cũng là boss của mình.

Đành tự nuông chiều vậy.

Tôi nhét ống th/uốc ức chế vào tay anh:

“Tiêm đi anh!”

Nồng độ tin tức tố trong phòng vẫn cao đến mức tôi hoa cả mắt. Cứ thế này chắc tôi cũng khó giữ bình tĩnh.

Vẻ mặt anh khẽ khựng lại, nhưng dưới ánh mắt thúc giục của tôi, anh vẫn nhận lấy ống th/uốc.

Th/uốc phát huy tác dụng, mùi bưởi xanh dần nhạt đi.

Tôi vén chăn định đứng dậy:

“Vậy em về trư...”

Chữ “trường” còn chưa kịp nói ra, tôi đã bị anh ôm ch/ặt lại qua lớp chăn.

Giọng khàn thấp vang bên tai:

“Không phải nói sẽ chăm sóc anh sao? Tỏa chút tin tức tố đi.”

Tôi chỉ nói cho có thôi mà…

Nhưng trong kỳ phát tình của Alpha, tin tức tố Omega đúng là có tác dụng trấn an.

Không thể từ chối, tôi đành miễn cưỡng đáp:

“Ờ… ừ.”

Mùi cam quýt ngọt dịu từ từ lan ra, hòa cùng hương bưởi xanh còn sót lại.

Không biết anh ôm tôi bao lâu.

Cả đêm tâm trạng tôi lên xuống như tàu lượn.

Kiệt sức, tôi thiếp đi lúc nào không hay.

Không ngờ người đàn ông bên cạnh dần thở nặng hơn.

Anh buông tay ôm tôi, đưa tay che mắt, gân xanh nổi rõ — như đang cố gắng kìm nén.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Tiểu Câm Và Đại Ngốc

Chương 14
Tôi là một đứa trẻ câm bị gia tộc giàu có của mình ghét bỏ, ném đến trấn cổ tự sinh tự diệt. Thế rồi một ngày, tôi tình cờ nhặt được một Alpha cao lớn, gương mặt tuấn mỹ vô song. Đáng tiếc, anh ấy lại là một tên ngốc. Người ta bảo, kẻ câm với thằng khờ đúng là một cặp trời sinh. Thế là tôi dắt anh về nhà, thuận nước đẩy thuyền mà rơi vào lưới tình. Nhưng rồi đến một ngày, tên ngốc ấy không còn ngốc nữa. Qua khe cửa hẹp, tôi thấy ánh mắt anh lạnh thấu xương, thần thái hờ hững, giọng nói thanh lãnh vang lên: "Cậu nghĩ tôi sẽ thích một đứa câm sao?" "Dĩ nhiên rồi, quanh thiếu gia vốn chẳng thiếu những Omega ưu tú..." Trong phút chốc, tôi như rơi xuống hầm băng, cả người lạnh toát. Tôi quyết định giấu nhẹm tờ giấy khám thai, dứt khoát bỏ trốn. Chẳng bao lâu sau, tôi bị gia tộc bắt về để ép liên hôn. Trong căn phòng tối, Alpha ấy ép sát tôi vào đầu giường, khuôn mặt quen thuộc tiến lại gần. Ánh mắt anh nguy hiểm và u tối: "Chu Chu, em định mang bảo bối của anh trốn đi đâu hả?"
937
3 Duyên Hết Chương 10
10 Ba Kiếp Nạn Chương 13
12 Dòng Chảy Ngầm Chương 6

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Gió thu đi lúc tôi...

Chương 8
Đứa con riêng ngoài giá thú của cha tôi tìm đến nhà. Cả nhà đều không thừa nhận, chỉ có vị hôn phu của tôi là công nhận cô ta. Anh ta giúp cô ta kéo nguồn lực, dựng quan hệ, giúp cô ta đứng vững trong giới giải trí, còn mỹ danh là vì tôi tốt. Tôi nổi giận vì mối quan hệ quá thân thiết của họ. Phó Diễm Thu vẫn cãi lý: "Dù sao Tri Ninh cũng là con gái của bố em, là em gái ruột thịt của em mà! Chúng ta giúp cô ấy là cùng nhau hưởng vinh hoa, sao em không hiểu được tấm lòng tốt của anh?" Tôi hiểu cái "tấm lòng tốt" của anh ta quá rõ rồi. Chính anh ta tự lừa dối bản thân, tưởng có thể giấu được tôi. Vì anh ta cứ nhắc đến cha tôi, học theo cha tôi trăng hoa, vậy tôi cũng học theo cha vậy. Tôi cũng sẽ tìm một người dịu dàng, đáng yêu như Tần Tri Ninh để ở bên cạnh, để cảm nhận cái "tấm lòng tốt" của Phó Diễm Thu.
Hiện đại
Nữ Cường
Sảng Văn
0