Nhận Nhầm

Chương 10

21/10/2025 18:37

Nếu không có câu chất vấn của Bùi Hữu lúc ấy, có lẽ tôi phải rất lâu sau mới nhận ra - hóa ra mình là gay.

Tựa như có luồng điện gi/ật thẳng lên đỉnh đầu, tôi chợt hiểu ra sự quan tâm thái quá của mình dành cho Trần Nguyên.

Trước giờ tôi luôn nghĩ đó chỉ là tình cảm anh trai dành cho em trai, nào ngờ... hóa ra là vì tôi có tình cảm với cậu ấy.

Tôi là gay.

Tôi lại là gay!

Vào cái ngày phát hiện mình là gay ấy, tôi cũng biết thêm một sự thật: Bùi Hữu là trai thẳng - một gã thẳng kỳ thị đồng tính.

Chả trách trước kia dù tôi có nhiệt tình thế nào, anh ta vẫn nhìn tôi không thuận mắt.

Sau khi hiểu ra mọi chuyện, lần đổi chỗ tiếp theo tôi chủ động xin giáo viên đổi chỗ ngồi.

Anh không ưa tôi, tôi cũng chẳng ưa anh.

Tôi không còn là bạn cùng bàn với Bùi Hữu, cũng chẳng nói thêm được vài câu.

Lên năm hai cấp ba chia ban văn - lý, chúng tôi cũng không còn chung lớp nữa.

Còn thứ tình cảm mơ hồ dành cho Trần Nguyên, cũng theo thời gian dần phai nhạt.

Khi kết thúc thời cấp ba, cả lớp năm nhất hội ngộ trong bữa tiệc chia tay.

Tôi vừa yếu lại hay đua đòi, tửu lượng vốn kém cỏi nhưng lại uống nhiều nên cuối cùng ngất lịm tại chỗ.

Mơ màng nghe tiếng ai đó nói: "Trời ơi, Giang Ngạn say thế này à? Ai đưa cậu ấy về trước đi chứ."

"Mấy người qua đỡ cậu ấy dậy đi. Ê ê, Giang Ngạn đừng cựa quậy nữa, ngã bây giờ..."

Tôi được người ta đỡ lảo đảo dậy, đối phương loạng choạng khiến tôi tưởng mình sắp ngã.

Thế rồi giữa chừng, một vòng tay mạnh mẽ đỡ lấy eo tôi.

"Để tôi đưa cậu ấy."

"May quá! Còn tốt có Bùi Hữu nhận đưa, không thì cả lớp tìm không ra ai khiêng nổi cậu ta!"

Thế là trong trạng thái nửa tỉnh nửa mê, tôi được người ta ôm eo suốt đường, lên xe, xuống xe, rồi bị gọi dậy.

"Tỉnh dậy đi." Giọng nói quen thuộc vang lên, "Đến chung cư của cậu rồi."

Tôi cố mở mắt, thấy khuôn mặt Bùi Hữu.

"Bùi Hữu?" Tôi nghiêng đầu, liếc nhìn xung quanh, "Về đến nhà tôi rồi hả?"

"Ừ." Thấy tôi đứng vững, anh ta rút tay đỡ ra, "Về nằm đi cho đỡ say."

"Ừ ừ, cảm ơn nhé!" Tôi vẫy tay chào, dùng nhận diện khuôn mặt mở cửa rồi lảo đảo bước vào.

Sắp đóng cửa, tôi chợt nhớ điều gì đó, quay lại nói với Bùi Hữu: "À này, Bùi Hữu, còn một chuyện nữa… tôi muốn cảm ơn cậu."

Bùi Hữu: "Chuyện gì?"

Tôi đã bắt đầu nói nhảm: "Nhờ cậu mà tôi phát hiện ra mình là gay đó, hehe!"

"Cái bệ/nh kỳ thị đồng tính của cậu cũng nên đi khám đi đấy! Cậu biết không? Kỳ thị đồng tính tức là gay kín đấy!"

Nhìn sắc mặt Bùi Hữu càng lúc càng khó coi, tôi vội nói tạm biệt rồi đóng sầm cửa lại.

Đó là ấn tượng cuối cùng của tôi về anh ta.

Thời đại học chúng tôi gần như không liên lạc, dù có kết bạn trên ứng dụng chat nhưng chẳng hề nhắn tin, tôi chỉ thỉnh thoảng nghe ngóng tin tức về anh tâ qua bạn bè.

Sau khi đi làm, chúng tôi lại sống cùng thành phố, tình cờ có bạn chung nên thỉnh thoảng vẫn gặp nhau trong các buổi tụ tập.

Vẫn là không khí căng như dây đàn.

Cho đến cái đêm ấy, khi nụ hôn nóng bỏng của anh ta đáp xuống.

Tôi phát hiện, mình dường như không muốn né tránh.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Gai Nhọn

Chương 17
Tôi xuyên thành phản diện độc ác. Còn anh, anh yêu thầm nhân vật thụ chính, yêu đến hèn mọn mà chẳng được đáp lại. Thế là tôi dùng đủ mọi thủ đoạn: ép buộc anh, giam cầm anh, kiểm soát anh. Nhưng thứ tôi nhận được chẳng là phải tình yêu, mà chỉ có những luồng hận thù tuôn trào không dứt. Vào ngày tôi quyết định tìm đến cái chết, tôi hỏi anh: "Trong mắt anh, em là hạng người gì?" Giang Hằng đến đầu cũng chẳng thèm ngẩng lên: "Kinh tởm." Tôi nói: "Anh nói một câu gì đó dễ nghe đi, em sẽ trả tự do cho anh." "Nếu được chọn lại, tôi nhất định không muốn quen biết cậu." Anh cụp mắt nhìn vào trang sách, gằn từng chữ một. Tôi không kìm được mà lầm bầm: "Em sẽ đi tìm anh của ngày xưa để mách tội cho xem." Cuối cùng anh cũng chịu ngẩng đầu nhìn tôi, ánh mắt lạnh lẽo đến thấu xương: "Cậu định sống cả đời trong quá khứ sao?”
52.14 K
3 HỢP ĐỒNG HÔN NHÂN Chương 9: HẾT
9 Dê Già Chương 10
11 Cành lá sum suê Chương 19
12 CHUỘT DA NGƯỜI Chương 6

Mới cập nhật

Xem thêm