“Nhưng Hạ Nghiễm, cậu nghe cho rõ. Tôi có rất nhiều cách khiến Lý Mộc quay lại nhà họ Thẩm.”
“Còn nữa, tôi cảnh cáo cậu.”
“Không được đưa cậu ấy đi phẫu thuật.”
“Bây giờ cậu ấy thế này đã rất tốt.”
“Không cần phải đá/nh cược một chút khả năng hồi phục để chịu rủi ro không tỉnh lại được.”
Giọng Hạ Nghiễm trầm xuống.
“Hóa ra cậu biết phẫu thuật có thể giúp em ấy hồi phục.”
“Phải, tôi biết.”
“Tôi còn định kỳ đưa cậu ấy đi kiểm tra sức khỏe.”
“Nếu cậu đã biết, vậy cậu cũng phải hiểu bất kỳ cuộc phẫu thuật nào cũng có rủi ro.”
“Cậu cũng phải biết nguy cơ không tỉnh lại chưa đến năm phần trăm.”
Giọng Hạ Nghiễm càng lúc càng lạnh.
“Năm phần trăm mà cậu muốn nh/ốt em ấy cả đời?”
“Năm phần trăm.”
“Cậu lấy năm phần trăm ấy để thuyết phục bản thân rằng không cho em ấy phẫu thuật là vì tốt cho em ấy?”
“Rốt cuộc cậu làm vậy vì em ấy hay vì chính cậu?”
“C/âm miệng!”
“C/on m/ẹ nó, c/âm miệng!”
“Hạ Nghiễm, đừng có tự tiện suy đoán tôi!”
Thiếu gia gần như gằn từng chữ.
“Hôm nay tôi nói rõ luôn.”
“Nếu Lý Mộc xảy ra bất kỳ chuyện gì, dù phải đem cả nhà họ Thẩm ra đá/nh cược, tôi cũng tuyệt đối không bỏ qua cho cậu!”
Văn phòng cuối cùng cũng dần yên tĩnh lại.
Tôi vẫn đứng sau cánh cửa, lưng dựa vào tường, đầu óc rối tung, ngay cả trong lòng cũng như bị thứ gì đó chặn lại, nặng nề đến khó chịu.
Đột nhiên có tiếng gõ cửa.
Tôi vội vàng đứng thẳng.
Ngay sau đó, giọng Hạ Nghiễm từ bên ngoài truyền vào.
“Lý Mộc.”
“Là anh.”
Không hiểu vì sao, chỉ nghe thấy giọng anh, tôi đã lập tức thở phào.
Tôi mở cửa.
Còn chưa kịp nói gì, Hạ Nghiễm đã đưa tay kéo tôi vào trong lòng.
“Bị dọa không?”
Tôi ngẩn ra một lát rồi vòng tay ôm ch/ặt anh, nhẹ nhàng lắc đầu.
“Hạ Nghiễm.”
“Có phải em gây phiền phức cho anh không?”
Anh cúi đầu nhìn thẳng vào mắt tôi.
“Chuyện không giải quyết được mới gọi là phiền phức.”
“Mọi chuyện đang xảy ra hiện tại đều nằm trong dự liệu của anh.”
Tôi nhìn anh thật lâu, sau đó chợt nhớ tới một chuyện.
“Hạ Nghiễm.”
“Ừ?”
“Sau khi em khỏi rồi, em vẫn đồng ý ở bên anh.”
Hạ Nghiễm đưa tay bóp nhẹ mũi tôi.
“Em của hiện tại không được thay em của sau này hứa hẹn.”
Tôi lập tức không hiểu.
“Tại sao?”
“Không công bằng.”
Sáng hôm sau, tôi dậy rất sớm.
Khi Hạ Nghiễm tập quyền xong trở về phòng, tôi đã ăn mặc chỉnh tề, ngoan ngoãn ngồi chờ.
“Hôm nay vẫn sáng đến công ty, chiều đi b/ệnh viện sao?”
Hạ Nghiễm lắc đầu, bước tới xoa nhẹ lên đầu tôi.
“Sáng nay anh có nhiều cuộc họp, còn phải gặp hai khách hàng. Để em ở một mình trong văn phòng, anh không yên tâm.”
Tôi hơi thất vọng.
“Ồ.”
Hạ Nghiễm bóp nhẹ mặt tôi.
“Lát nữa người làm vườn sẽ chở một lô cây mới tới. Em ra chọn đi, thích loại nào thì trồng loại đó.”
Mắt tôi lập tức sáng lên.
“Muốn trồng gì cũng được sao?”
Hạ Nghiễm gật đầu.
“Chiều anh về đón em.”
Ăn sáng xong, Hạ Nghiễm rời đi chưa bao lâu thì một chiếc xe b/án tải thật sự chạy vào sân.
Tôi lập tức xắn tay áo, vui vẻ chạy tới giúp người ta dỡ hàng.
Phần lớn cây được mang tới đều là cây thân thảo, có vài cây thậm chí đã mọc những nụ hoa nhỏ.
Dỡ đến cuối cùng, trên xe chỉ còn lại một bó cây gỗ trơ trụi, trên cành chỉ lác đác vài chiếc lá trông vô cùng đáng thương.
Người làm vườn nói chúng cũng có thể nở hoa, hơn nữa khi nở sẽ rất đẹp.
Tôi không tin lắm, lập tức quay đầu hỏi bác Ngô.
“Bác Ngô.”
“Gỗ cũng nở hoa được sao?”
Bác Ngô cười hiền từ.
“Đương nhiên.”
“Cậu Lý chọn hai cây thử xem.”
Tôi lập tức gật đầu.
“Vậy thử.”
Tôi thành thạo đào đất, trồng xong hai cây rồi lại muốn chạy sang giúp người làm vườn trồng những cây khác.
Bác Ngô cứ liên tục khuyên tôi nghỉ ngơi.
Tôi ngoan ngoãn gật đầu.
“Vâng, vâng.”
Thế nhưng đợi đến khi bác ấy có việc vừa quay lưng rời đi, tôi lập tức xách cuốc, xoay người chui thẳng vào bồn hoa.
Chẳng ngờ mới đào được mấy nhát, bác Ngô đã lại xuất hiện phía sau, vỗ vai tôi.
“Cậu Lý.”
Tôi vội giải thích: “Cháu thật sự không mệt.”
“Không phải chuyện đó.”
“Bên ngoài có người tìm cậu.”
Tôi lấy tay lau mồ hôi, lập tức quay đầu.
“Ai tìm cháu?”
“Cô ấy nói là bạn của cậu, chỉ cần nói tên là cậu sẽ biết.”
“Ai vậy ạ?”
“Giang Mạn Tri.”
Tôi nhận lấy chiếc khăn bác Ngô đã chuẩn bị, vừa lau mặt vừa đi cùng bác ấy về phía cổng sắt.
Trên đường đi, bác Ngô đột nhiên nói: “Cậu Lý, cậu chủ đã dặn, khi cậu ấy không có nhà, nếu có người đến tìm cậu thì tôi không được mở cửa.”
“Vì vậy lát nữa có lẽ phải để cậu và bạn nói chuyện qua cổng.”
Tôi lập tức ngẩn ra.
“Không thể mời cô Giang vào ngồi sao?”
“Nắng lớn lắm.”
“Cô ấy rất sợ bị phơi nắng.”
Bác Ngô im lặng một lúc rồi mới đáp: “Xem tình hình đã.”
Tôi “ồ” một tiếng, vẫn chẳng hiểu bác ấy phải xem tình hình gì.
Nhưng đến khi còn cách cổng khoảng năm bước, bác Ngô bỗng giơ tay chặn tôi lại.
Tôi lập tức ngoan ngoãn dừng chân.
Bác ấy tự mình đi tới cổng, dường như nói với cô Giang vài câu. Một lát sau, bác Ngô mới mở cổng thành một khe vừa đủ một người đi qua.
Đợi cô Giang bước vào, bác ấy lập tức đóng cổng lại thật nhanh.
Tôi không nhịn được nghĩ thầm.
Cẩn thận đến vậy sao?
“Mộc Mộc!”
Cô Giang vừa nhìn thấy tôi đã giẫm giày cao gót chạy tới.
Tôi lập tức vui vẻ gọi: “Chị Mạn Mạn.”
“Ôi trời, lâu không gặp mà cái miệng vẫn ngọt thế này.”
Cô Giang nhét chiếc ô che nắng vào tay tôi, sau khi rảnh tay lại lấy từ túi ra một chiếc vòng màu đen, tự mình đeo lên cổ tay trái của tôi.
“Vòng tay thể thao.”
“Thích không?”
Tôi nhìn chiếc vòng mới, lập tức gật đầu.
“Thích.”