21

Rồi thứ Sáu cũng đến rất nhanh.

Tôi và Dụ Như hẹn gặp nhau trước cổng trường vào buổi trưa.

Vừa ra khỏi cổng, đã thấy cậu ấy đứng đó — áo sơ mi trắng tinh, cùng cặp kính gọng mảnh, gương mặt thanh tú, khí chất vừa nhã nhặn vừa xa cách.

May là vết hằn trên mặt Dụ Như đã biến mất, chứ không thì chắc tim tôi sẽ nhói lên vì tội lỗi quá.

Vừa chào nhau xong, Lạc Lạc và “cái đuôi nhỏ” của cậu ta cũng từ ngoài đi vào.

Ánh mắt Lạc Lạc nhìn tôi… thật sự rất chi là ẩn ý, rồi cậu ta khẽ cười, bước đi cùng người kia.

Tôi vội kéo Dụ Như đi thật nhanh, coi như chạy trốn khỏi hiện trường phạm tội!

Buổi hòa nhạc được tổ chức ở trung tâm thành phố, trong một nhà hát lớn.

Vừa tìm được chỗ ngồi, tôi đã cảm giác người bên cạnh cứ cựa quậy không yên.

Quay đầu sang nhìn — ồ, thì ra là người quen nha!

Là Triệu Bình, tay cầm chiếc quạt in hình nhân vật trong game, che nửa khuôn mặt, lén lút trốn tránh.

Thấy tôi nhìn, cậu ta trừng mắt nói:

“Nhìn cái gì mà nhìn! Còn nhìn nữa tao móc mắt mày đấy!”

Tôi: “…… Mày mới lên cấp hai à, ăn nói cái kiểu gì đây?”

Tôi quay sang chỗ khác, Dụ Như khẽ cúi người hỏi:

“Bạn cậu à?”

Tôi còn chưa kịp mở miệng thì cái giọng oang oang của Triệu Bình đã vang lên trước:

“Bạn cái gì mà bạn! Tình địch thì có!”

Khoảnh khắc ấy, tôi rõ ràng cảm nhận được cơ thể Dụ Như khẽ cứng lại.

Sau đó, cậu ấy im lặng không nói gì nữa.

Triệu Bình vẫn cố sức phủi sạch qu/an h/ệ giữa chúng tôi:

“Bọn tôi làm bạn kiểu gì được! Cái đồ m/ập ú ch*t ti/ệt!”

Thực ra, Triệu Bình m/ắng người cũng chẳng biết ch/ửi bậy, từ nặng nhất mà cậu ta nói được chính là “đồ m/ập ú”.

Tôi nghe mãi cũng quen, cũng chẳng để trong lòng.

Không ngờ Dụ Như đột nhiên kéo tôi đứng dậy:

“Đổi chỗ.”

Rồi cậu ấy trực tiếp ấn tôi ngồi xuống chỗ cậu ấy ngồi ban nãy.

Triệu Bình nhìn thân hình cao lớn hơn mét tám của Dụ Như thì lập tức im re, không dám hó hé thêm nửa lời.

22

Buổi hòa nhạc kéo dài hơn ba tiếng rưỡi, đến khi ra ngoài thì trời đã gần tối.

Dụ Như giữ tay tôi lại, nói:

“Cậu mời tôi nghe hòa nhạc, vậy bữa nay để tôi mời cậu ăn tối. Cậu muốn ăn gì?”

“T… thôi, không cần đâu?”

Tôi giãy giụa muốn rút tay ra, nhưng bàn tay Dụ Như siết ch/ặt đến mức th!t trên cổ tay tôi như bị bóp trồi cả ra ngoài.

Dù gì thì buổi hòa nhạc này cũng coi như đền tội cho cú t/át kia, nếu lại để Dụ Như trả tiền bữa ăn… thì còn ra thể thống gì nữa?

Nhưng Dụ Như không cho tôi cơ hội từ chối, trực tiếp kéo tôi vào một quán ẩm thực Hồ Nam gần đó.

Kết quả là — tôi được ăn một bữa no nê đến mức muốn lăn ra ngủ.

Trong lòng còn nghĩ, đây chính là thời cơ tốt để nói rõ mọi chuyện, đỡ phải ngày nào cũng lấn cấn, đoán tới đoán lui!

Tôi thẳng thắn mở lời:

“Trước đây tôi từng nói rồi, chúng ta cứ giữ qu/an h/ệ ‘cặp đôi trong game’ để làm nhiệm vụ. Nhưng dù sao cũng đều là đàn ông, nên… đến hè thì giải trừ nhé?”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Tâm hồn thuần khiết, đôi bàn tay nóng bỏng

Chương 6
Phu quân vì người trong lòng mà giữ mình, lại đưa tới phòng ta một gã ám vệ vô cùng thuần khiết. Chỉ cần chạm môi một cái, kẻ đó đã đỏ mặt hồi lâu. Ta vốn tính ngay thẳng, sờ vào cơ bắp kia liền biết chẳng phải phu quân, đang định gọi người, bỗng thấy trước mắt hiện ra những dòng chữ lạ. 【Chiêu này của nam chủ thật hiểm độc, vì giữ thân cho nữ chủ mà chẳng tiếc tự đội mũ xanh cho chính mình.】 【Nữ phụ sắp phát hiện kẻ giả dạng phu quân, định kêu cứu, nhưng lại bị nam chủ vu khống là không giữ tiết hạnh.】 【Ai ngờ được đệ nhất cao thủ trong bảng sát thủ, nhiệm vụ đầu tiên lại là đi làm kẻ thế thân.】 【Trời ạ, dù mặt nạ che khuất nửa mặt, vẫn thấy rõ nam phụ này cực kỳ tuấn tú!】 【Chỉ bị nữ phụ nhìn một cái đã đỏ cả tai sao? Đại lão lại thuần khiết đến thế ư? Là ta, ta sẽ cứ thế mà giả vờ không biết.】 Ta nhìn những dòng chữ lạ trước mắt, vội vàng bịt miệng mình lại để không thốt lên tiếng. Lén nhìn kẻ có bờ vai rộng, eo thon, dù đeo mặt nạ vẫn không che nổi vẻ anh tuấn, ta nuốt khan không ngừng. Sát thủ ư? Thể lực hẳn là rất tốt. Ta vươn tay dập tắt nến, thế thân cái gì chứ! Kẻ này không phải phu quân ta thì là ai!
Cổ trang
Nữ Cường
Sảng Văn
0
Từ quan Chương 7
Cẩm Nương Chương 6
Hiệp sĩ Mèo Chương 6