Cảnh xuân ngày mai

Chương 10

27/10/2025 10:47

Trong ký túc xá, mọi người bắt đầu đi thực tập khắp nơi.

Tôi coi như là gần, công ty thực tập ngay tại thành phố này.

Nhưng công ty cách trường xa, nên tiếp tục ở lại trường là điều không thực tế.

Lần đầu thuê nhà, tôi tìm được căn phòng tập thể giá bốn trăm tệ.

Trong một căn hộ, cả phòng ngăn ra có bảy tám phòng, đều là những người đi làm ở ngoài.

Mọi người về nhà đều đóng cửa phòng mình lại, chẳng ai quen biết ai.

Lúc đó, tôi mới lần đầu cảm nhận được sự cô đơn của người trưởng thành.

Từ nhỏ sống ở cô nhi viện, sau này lại ở ký túc xá, xung quanh dù thế nào cũng có bạn bè.

Đây là lần thứ hai một mình giữa đám người lạ, sớm hôm đi về, ki/ếm chút tiền thực tập ít ỏi.

Trì Duật sang châu Phi đã được hai tháng.

Lúc mới đến anh nhắn tin báo an toàn cho tôi, sau đó thỉnh thoảng trò chuyện, kể cho tôi nghe châu Phi trông thế nào.

Thành thật mà nói, rất vất vả.

Nếu không vì thiếu tiền, ai lại muốn chạy đến cái chốn heo hút ấy chứ?

"Vậy đừng quá tiết kiệm." Tôi nhắn cho anh,"Dù sao cũng phải giữ gìn sức khỏe."

Anh trả lời "Biết rồi", cũng dặn lại tôi y như vậy.

Lúc đó tôi bỗng cảm thấy đồng cảm sâu sắc với anh.

Chúng tôi đều không còn người thân, có lẽ chỉ còn đối phương để nói những lời như thế.

Đến Tết Dương lịch, công ty cuối cùng cũng cho nghỉ.

Tôi trở về ký túc xá trường.

Phòng ở vắng tanh, bạn cùng phòng đều ở xa không về được.

Phòng ký túc của Trì Duật thì có người về.

Buổi tối, hai đứa tôi cùng nhau đi ăn xiên nướng ở ngoài, về rồi lại bị cậu ta kéo sang phòng họ ch/ém gió, mãi đến mười hai giờ mới thôi.

Đứng dậy ra về, tôi chợt thấy chiếc giường Trì Duật từng nằm.

Đã dọn sạch sẽ, chẳng còn lưu lại thứ gì.

Như thể chưa từng tồn tại con người này vậy.

Trong khoảnh khắc ấy, tôi bỗng thấy ngột ngạt.

Dù chỉ là giả định thoáng qua, nhưng tôi không thể chịu được ý nghĩ Trì Duật chưa từng xuất hiện trong đời mình.

Vội vã chạy về phòng, ngồi thừ trên ghế hồi lâu.

Rồi vẫn lấy điện thoại gọi cho Trì Duật.

Đây là lần đầu tiên sau mấy tháng chúng tôi nghe thấy giọng nhau.

"Về ký túc xá rồi à?" Trì Duật hỏi tôi.

Tôi "Ừm"đáp lại.

Sau đó là im lặng.

Nhưng tôi thấy thật tốt, chỉ cần nghe thấy hơi thở của Trì Duật, là có thể cảm nhận anh vẫn tồn tại.

"Trình Viễn." Một lúc sau, anh gọi tên tôi, "Đi ngủ đi. Anh không cúp máy."

Anh biết tôi đang nghĩ gì.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Cuộc sống thường ngày của một “xã súc”

Chương 14
Tôi là một Beta kiêm nô lệ tư bản. Nhưng lại có một người bạn đời là Alpha. Quan trọng hơn, anh ấy còn là cấp trên của tôi. Tuy rằng mỗi ngày đi làm mệt, tan làm cũng mệt. Nhưng anh ấy trả tiền. Tuy rằng gặp kỳ mẫn cảm của anh ấy thì rất phiền phức. Nhưng anh ấy mua nhà cho tôi. Tuy rằng chúng tôi chỉ là cặp vợ chồng bề ngoài, không có tình cảm. Nhưng anh ấy cũng chưa từng bạc đãi tôi. Cho đến khi “bạch nguyệt quang” trong truyền thuyết của anh ấy đột nhiên quay về. Tôi biết, những ngày tháng tốt đẹp của mình đã đến hồi kết. Mà kiểu ngày ban ngày làm việc, ban đêm cũng “làm việc” thế này, tôi cũng chán rồi. “Đây là cái gì?” “Đơn xin nghỉ việc… với cả đơn ly hôn.”
538

Mới cập nhật

Xem thêm