Từ nhỏ, Thẩm Khiết Ngọc đã mang dáng vẻ thiếu gia.

Anh vươn tay.

“Ra đây, đi chơi với anh.”

Tôi lắc đầu.

“Mẹ nói không được chạy lung tung.”

Thẩm Khiết Ngọc nhíu mày.

“Mẹ em nghe lời mẹ anh, mẹ anh nghe lời anh. Ra đây, anh trai dẫn em đi chơi.”

Tôi khát nước lắm, nuốt nước bọt.

“Anh ơi, em muốn uống nước.”

Thẩm Khiết Ngọc đi tới đẩy cửa ra, đưa tay nắm lấy tay tôi, rất bá đạo nói: “Đi, anh dẫn em đi uống.”

Mắt tôi sáng lên.

“Cảm ơn~”

Từ ngày đó, phu nhân Thẩm liền để tôi làm bạn chơi cùng Thẩm Khiết Ngọc.

Từ nhỏ, thiếu gia đã giống như một người lớn thu nhỏ.

Rõ ràng rất dịu dàng, nhưng lại khiến người ta không dám trái lời.

Anh cũng luôn khiến ánh mắt người khác rơi trên người mình, bị anh thu hút.

Người muốn làm bạn với anh rất nhiều, ai nấy đều không giàu thì sang.

Ở bên cạnh anh, tôi chẳng được xếp hạng gì.

Đến nhà họ Thẩm thì đã mười một giờ tối.

Sau khi xuống xe, tài xế giúp tôi xách đồ vào trong.

Tôi đi thẳng tìm Thẩm Khiết Ngọc.

Vừa lên lầu đã nhìn thấy thiếu niên từ trong phòng bước ra.

Tôi lập tức nhào lên người anh.

“Thiếu gia, em buồn ngủ quá.”

Có lẽ thấy tôi buồn ngủ thật, Thẩm Khiết Ngọc không đẩy tôi ra, ngược lại còn đưa tay giữ lấy eo tôi.

“Vậy đi ngủ.”

Tôi đứng thẳng lại, ngáp một cái, rồi đến phòng thay đồ tìm áo ngủ của mình thay vào.

Sau đó ngã xuống giường là ngủ luôn.

Thẩm Khiết Ngọc lên giường lúc nào tôi cũng không có ấn tượng.

Gần khai giảng, chúng tôi tới Bắc Kinh trước.

Nhà Tần Dương có nhà ở Bắc Kinh.

Sau kỳ quân sự, cuối tuần cậu ta tổ chức một bữa tiệc, gọi rất nhiều người tôi không quen.

Quả nhiên, Thẩm Khiết Ngọc trở thành đối tượng được đám người đó trọng điểm kết giao.

Tôi chỉ rời đi hai phút.

Khi quay lại, thiếu niên quý khí vô cùng đã bị đám đông vây quanh như sao vây trăng, bên cạnh anh sớm đã không còn chỗ của tôi.

Ánh mắt tôi trầm xuống.

Tôi không vui.

Đều là sinh viên đại học, một khi chơi đi/ên lên thì không còn ràng buộc gì.

Uống rư/ợu, chơi bài.

Nam nữ nhiều lên, tâm tính thiếu niên lại đúng vào lúc tò mò khám phá tình cảm, thế là bắt đầu chơi thật hay thách.

Tôi lại ngồi về bên cạnh Thẩm Khiết Ngọc, nói với anh: “Em còn chưa từng uống rư/ợu.”

Thẩm Khiết Ngọc nghiêng mắt nhìn tôi, cho phép: “Đều trưởng thành rồi, có thể uống một chút. Say cũng không sao.”

Có lời này của anh, tôi lập tức yên tâm.

Tôi ghé sát anh.

“Vâng, thiếu gia.”

Thẩm Khiết Ngọc hơi ngả người về sau, tránh đi sự tới gần của tôi.

Anh chỉ cười cười.

Dường như anh muốn giữ một khoảng cách an toàn với tôi.

Điều này khiến tôi hơi khó chịu.

Tôi lại nhớ đến cảnh nam sinh kia tỏ tình với anh đêm đó.

Cũng bị từ chối vô tình như thế.

Trò chơi bắt đầu.

Tần Dương trước giờ thích nhắm vào tôi nhất.

Tôi lại ngồi ngay dưới lượt của cậu ta, bị cậu ta gài mấy lần.

Nhưng vốn dĩ tôi cũng không có bí mật gì, ứng phó rất nhẹ nhàng.

Chẳng qua chơi bài có yếu tố may rủi.

Thẩm Khiết Ngọc cũng thua một lần.

Có người kích động hỏi: “Cậu Thẩm, cậu có người mình thích không?”

Thẩm Khiết Ngọc chọn uống rư/ợu.

Trò chơi càng lúc càng kí/ch th/ích, càng lúc càng táo bạo.

Có hai người bị ph/ạt đại mạo hiểm, trực tiếp hôn nhau.

Tôi nhìn mà cũng hơi ngại, theo bản năng quay sang nhìn Thẩm Khiết Ngọc.

Kết quả phát hiện anh vậy mà nhìn rất chăm chú.

Cảm nhận được ánh mắt của tôi, anh nghiêng đầu nhìn sang.

Trong mắt anh có một sự trầm ổn vững vàng mà tôi chưa từng tiếp xúc.

Tôi ngẩn ra.

Lần đầu tiên sâu sắc nhận ra, chúng tôi đều đã trưởng thành rồi.

Thật ra mọi người muốn xem nhất chính là Thẩm Khiết Ngọc bị ph/ạt đại mạo hiểm.

Nhưng cho dù anh bị rút trúng, anh cũng trực tiếp uống một ly rư/ợu.

Không ai dám ồn ào.

Nhưng tôi thì khác.

Điều Tần Dương thích nhất chính là nhìn tôi mất mặt.

Vì vậy khi tôi bị rút trúng, phải chọn một người bên cạnh để hôn môi, bầu không khí lập tức dâng cao.

Cậu ta vỗ đùi.

“Đại mạo hiểm thì không được uống rư/ợu nữa! Nhung Sí, mau chọn một người, chọn một người đi!”

“Tôi không chê cậu đâu. Nhưng nếu cậu dám hôn anh Khiết, hề hề hề, vậy cậu đúng là cái này…”

Tần Dương say rồi, giơ ngón tay cái lên.

Bầu không khí lập tức bị khuấy đến mức hơi cưỡi hổ khó xuống.

Thẩm Khiết Ngọc không nói một lời.

Anh cụp mắt, khí tràng khiến người ta hơi sợ.

Âm thanh xung quanh càng lúc càng nhỏ.

Ngay cả tên ngốc Tần Dương cũng bình tĩnh lại.

Cuối cùng tôi uống hai ly rư/ợu, chuyện này mới xem như qua.

Nhà của Thẩm Khiết Ngọc ở ngay đối diện, đều nằm trong cùng một khu biệt thự.

Là anh cõng tôi về.

Tôi say rồi.

Khi được đặt xuống sofa, tôi túm lấy tay Thẩm Khiết Ngọc.

“Thẩm Khiết Ngọc.”

“Ừm.”

Thẩm Khiết Ngọc không rút tay về.

Tôi vỗ vỗ vị trí bên cạnh.

“Anh ngồi xuống đi, em có chuyện muốn nói với anh.”

Thẩm Khiết Ngọc liền ngồi xuống.

Thấy mắt tôi đỏ bừng, anh quan tâm hỏi: “Khó chịu à?”

Tôi lại lập tức nhào qua, hai tay nâng mặt anh lên, rồi dùng sức hôn xuống.

Môi kề môi.

Mùi rư/ợu nồng đậm, chẳng phân rõ là của ai.

Tôi không có kỹ thuật gì, chỉ biết dùng sức mút, cắn.

“Anh ơi.”

Tôi khàn giọng nói.

“Đại mạo hiểm không được uống rư/ợu.”

“Anh có đồng ý cho em hôn không?”

“Ừm~”

Mềm mại.

Ấm nóng.

Hơi thở dồn dập.

Anh không phản kháng.

Không đẩy tôi ra.

Tôi bắt đầu dịu dàng thăm dò.

Bất tri bất giác đã ngồi dạng chân trên đùi anh.

Từ đầu đến cuối Thẩm Khiết Ngọc không chủ động một chút nào.

Chỉ có bàn tay hờ hững đỡ lấy eo tôi, sợ tôi ngã.

Tôi liền càng được nước lấn tới, bắt đầu hôn dọc theo gương mặt anh đến sau tai anh.

Tôi khàn giọng nói: “Vừa rồi em không dám. Em sợ bọn họ cảm thấy anh tùy tiện.”

Thẩm Khiết Ngọc: “…”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

MÁU XANH

Chương 12
Lần đầu tiên tôi nhận ra thế giới này có gì đó không đúng… là trong buổi huấn luyện sơ cứu của công ty. Giảng viên chỉ vào mô hình cơ thể người rồi nói: “Nhớ kỹ, máu của con người có màu xanh lam, chỉ sau khi tiếp xúc với không khí mới dần bị oxy hóa thành màu đỏ.” Ban đầu tôi còn tưởng ông ta đùa. Cho đến khi thấy tất cả mọi người đều nghiêm túc gật đầu, cúi xuống ghi chép, tôi mới không nhịn được mà giơ tay lên. “Thầy ơi, có phải thầy giảng nhầm rồi không? Máu vốn dĩ luôn là màu đỏ mà.” Giảng viên cùng toàn bộ đồng nghiệp trong phòng đồng loạt nhìn tôi như đang nhìn quái vật. Ông ta nhíu mày, lật giáo trình đưa cho tôi xem. Trên trang giấy trắng mực đen rõ ràng ghi: “Máu có màu xanh lam.” Tôi chết lặng. Vội mở điện thoại tra cứu, kết quả hiện ra… tất cả đều giống hệt nội dung trong giáo trình. Đồng nghiệp Trương Vy lén kéo tay tôi, thấp giọng hỏi với vẻ lo lắng: “Dạo này cậu làm việc quá sức à? Chuyện dĩ nhiên thế này mà cũng quên được?” Tôi không biết phải trả lời cô ấy thế nào. Giữa ánh mắt kỳ quái của mọi người, tôi chỉ đành cười gượng, bảo rằng lúc nãy mình nói đùa thôi. Buổi huấn luyện vừa kết thúc, tôi lập tức lao vào nhà vệ sinh. Nghiến răng dùng ghim băng đâm rách đầu ngón tay. Máu đỏ tươi nhanh chóng trào ra. Tôi cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm. Ký ức của tôi không sai. Dù chưa hiểu nguyên nhân là gì… nhưng chắc chắn bọn họ đang chơi tôi một vố đùa cực kỳ quá đáng. Đang định đi ra ngoài, cuộc trò chuyện của hai đồng nghiệp bên ngoài chợt lọt vào tai. “Phương Nặc hôm nay buồn cười thật đấy, vậy mà lại nói máu luôn có màu đỏ.” “Đúng thế. Trùng hợp là tớ đang bị chảy máu chân răng, muốn gọi cô ấy đến xem quá.” Tôi lén ghé mắt nhìn qua khe cửa buồng vệ sinh. Đồng nghiệp nhe răng trước gương. Cô ấy dùng khăn giấy lau vết máu nơi khóe miệng. Trên hàm răng trắng nhợt… Dòng máu màu xanh lam đang chậm rãi chuyển thành đỏ.
93
3 Ngọc Tỷ Chương 12
6 Thiên Cung Chương 12
9 Cướp bóc Chương 13.
11 Tiểu câm của tôi Chương 15
12 Thất Nhật Tiên Chương 6

Mới cập nhật

Xem thêm