Tôi đứng trên bục cao, nhìn xuống mớ hỗn độn đang diễn ra dưới chân mình.

Lâm Cảnh co gi/ật trên sàn, gương mặt điển trai thường ngày giờ đây vặn vẹo, đỏ gay vì tác dụng của loại th/uốc mà hắn từng dùng để h/ủy ho/ại tôi. Hắn cố bò về phía tôi, đôi bàn tay từng vuốt ve tôi đầy tình tứ giờ đây r/un r/ẩy, bấu víu vào gấu váy tôi như một con chó hoang c/ầu x/in sự sống.

"Dĩnh... Dĩnh... c/ứu... anh..."

Tôi lùi lại một bước, lạnh lùng rút tà váy ra khỏi những ngón tay dơ bẩn của hắn. Tiếng máy ảnh từ đám phóng viên vang lên liên hồi, ánh đèn flash trắng xóa như muốn l/ột trần mọi tội á/c của hắn trước cả nước.

Thẩm Duyệt đứng đó, ch*t trân giữa đám đông. Ả định lẻn ra cửa sau, nhưng Cố Thừa đã nhanh hơn một bước. Anh bước tới, chặn đứng lối thoát duy nhất của ả.

"Thẩm Duyệt, cô định đi đâu?" Giọng Cố Thừa vang lên đanh thép. "Ba mẹ Thẩm đối xử với cô như con đẻ, cô lại vì cái ghế chủ tịch mà cấu kết với Lâm Cảnh để hại họ. Cô có còn là người không?"

"Tôi không có! Là Lâm Cảnh làm hết! Chính anh ta ép tôi!" Thẩm Duyệt gào thét, nước mắt giàn dụa, nỗ lực cuối cùng để đóng vai kẻ bị hại.

Tôi bước xuống sân khấu, chậm rãi tiến về phía ả. Mỗi nhịp giày cao gót chạm sàn gỗ như một tiếng chuông gõ vào linh h/ồn thối nát của ả. Tôi đưa tay lên, vuốt nhẹ lọn tóc rối của ả, rồi đột ngột túm ch/ặt lấy, ép ả phải nhìn vào màn hình lớn – nơi vẫn đang chạy những bằng chứng về việc ả biển thủ công quỹ.

"Duyệt Duyệt, em gái ngoan của chị." Tôi thì thầm, giọng nói nhẹ nhàng nhưng lạnh lẽo như d/ao mổ. "Em biết không, trong tù không có váy lụa, không có túi xách Hermes, và càng không có đàn ông để em mơn trớn đâu. Thứ duy nhất chờ đợi em... là sự hối h/ận dai dẳng đến tận lúc ch*t."

Cảnh sát tiến lên, chiếc c/òng tay lạnh lẽo khóa ch/ặt tay Thẩm Duyệt. Ả đổ sụp xuống, gào khóc thảm thiết, nhưng chẳng còn ai nhìn ả với ánh mắt thương hại. Những cổ đông từng ủng hộ ả giờ đây đồng loạt quay mặt, sợ bị vạ lây.

Lâm Cảnh cũng bị lôi đi trong tình trạng mất trí năng. Trước khi hắn bị tống vào xe cảnh sát, tôi đã kịp ghé sát tai hắn, để lại lời cuối cùng:

"Lâm Cảnh, anh từng nói sẽ giữ cho tôi 'còn một hơi thở' để bù đắp sao? Vậy thì tôi cũng sẽ làm y hệt. Tôi đã sắp xếp những 'người bạn cũ' của anh ở trong đó đón tiếp anh thật nồng hậu. Đừng ch*t quá sớm nhé, vì trò chơi của chúng ta chỉ mới bắt đầu thôi."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Gai Nhọn

Chương 17
Tôi xuyên thành phản diện độc ác. Còn anh, anh yêu thầm nhân vật thụ chính, yêu đến hèn mọn mà chẳng được đáp lại. Thế là tôi dùng đủ mọi thủ đoạn: ép buộc anh, giam cầm anh, kiểm soát anh. Nhưng thứ tôi nhận được chẳng là phải tình yêu, mà chỉ có những luồng hận thù tuôn trào không dứt. Vào ngày tôi quyết định tìm đến cái chết, tôi hỏi anh: "Trong mắt anh, em là hạng người gì?" Giang Hằng đến đầu cũng chẳng thèm ngẩng lên: "Kinh tởm." Tôi nói: "Anh nói một câu gì đó dễ nghe đi, em sẽ trả tự do cho anh." "Nếu được chọn lại, tôi nhất định không muốn quen biết cậu." Anh cụp mắt nhìn vào trang sách, gằn từng chữ một. Tôi không kìm được mà lầm bầm: "Em sẽ đi tìm anh của ngày xưa để mách tội cho xem." Cuối cùng anh cũng chịu ngẩng đầu nhìn tôi, ánh mắt lạnh lẽo đến thấu xương: "Cậu định sống cả đời trong quá khứ sao?”
52.14 K
8 Nụ Hôn Thiên Thần Chương 20.2
11 LẠI RƠI VÀO TINH HÀ Chương 8: HẾT
12 HỢP ĐỒNG HÔN NHÂN Chương 9: HẾT

Mới cập nhật

Xem thêm