Cô Gái Mất Tích

Chương 11

14/08/2025 11:07

Tôi ngồi trên giường, hai tay ôm lấy đầu gối, theo thói quen thu mình thành một cục bắt đầu suy nghĩ: "Cậu có thấy chỗ nào không ổn không?"

Vệ Mộc Tê ngồi bệt dưới đất như buông xuôi: "Từ lúc sự việc xảy ra đến giờ, đã có chỗ nào ổn đâu!"

Tôi không để ý đến câu buông xuôi của cậu ấy, tự mình bắt đầu phân tích: "Hiện tại có hai điểm kỳ lạ. Thứ nhất, năng lực của con m/a này vượt quá dự tính của chúng ta, dù chưa bàn đến chuyện nó có thật sự mạnh hay không, nhưng rõ ràng khác biệt so với những con m/a khác."

"Chưa kể cậu cũng bị nó hại rồi."

Tôi giơ viên ngọc trên cổ lên, "Cậu xem này, dù nó đã kéo tớ vào trong mơ đi một vòng, viên ngọc vẫn chưa rơi xuống."

Thân hình mềm nhũn như sợi mì của Vệ Mộc Tê lập tức gi/ật mình bật dậy, cậu ấy nắm ch/ặt viên ngọc trong tay, sờ soạng cảm nhận: "Ngọc có thể giúp người tránh tai họa, chẳng lẽ... Giấc mơ vừa rồi với cậu không tính là tai họa? Cũng không đúng, trong mơ gã đàn ông kia sắp đ/âm d/ao vào người cậu mà."

Cổ tôi mỏi khi giơ lên cho cậu ấy sờ ngọc, tôi liền tháo viên ngọc ra, nhân tiện nêu ra điểm thứ hai: "Thứ nữa, nếu nó thật sự rất mạnh, lại coi tớ là mục tiêu muốn hại tớ, vậy nó bày ra nhiều chuyện như thế để làm gì, trực tiếp ra tay không phải nhanh hơn sao?"

"Chẳng lẽ là sở thích đùa giỡn với con mồi?" Vệ Mộc Tê đoán.

Tôi nhắm mắt lại, ép bản thân nhớ lại giấc mơ vừa rồi, lắc đầu: "Không giống lắm. Kết hợp với điểm về viên ngọc lúc nãy, tớ lại cảm thấy... Nó không muốn hại tớ, mà muốn thông qua giấc mơ để nói với tớ điều gì đó."

"Thông qua giấc mơ?" Cậu ấy tỏ vẻ khó hiểu, "Nó có thể tính toán cả tớ, nếu muốn nói với cậu chuyện gì, cần phải phức tạp đến thế sao?"

Có lẽ do ảnh hưởng của giấc mơ vừa rồi, dù cảm thấy suy nghĩ hiện tại rất rõ ràng nhưng đầu óc vẫn căng cứng: "Đây đúng là điểm nghi vấn, nhưng chúng ta tạm thời không xét đến nó, cứ tiếp tục suy nghĩ theo hướng hiện tại. Giả sử, vì lý do nào đó không rõ mà nó không thể nói trực tiếp với chúng ta, vậy nó bắt tớ mơ thấy giấc mơ này, có ý nghĩa gì?”

Tôi cẩn thận nhớ lại giấc mơ kỳ lạ, từng khoảnh khắc từ lúc tỉnh dậy đến khi vào trường, đều gắng chịu đựng sự khó chịu để hồi tưởng chi tiết.

Đột nhiên, Vệ Mộc Tê lên tiếng: "Trong mơ có một điểm rất kỳ lạ..."

"Vừa nói rồi, các câu lạc bộ tớ tham gia đều rất dễ, mọi người đều vì mục đích ki/ếm tín chỉ, cơ bản đăng ký là vào được. Mà tớ lại là sinh viên năm nhất, hiện tại chưa tham gia bất kỳ hoạt động tập thể nào của câu lạc bộ đó cả..."

"Nói cách khác, tớ chưa từng đến phòng hoạt động của câu lạc bộ đó bao giờ."

Vậy tòa giảng đường trong mơ, có thật là địa điểm hoạt động của câu lạc bộ không?

Ký ức của tôi lập tức tua nhanh đến con đường đó, con đường quen thuộc một cách kỳ lạ, cùng ánh đỏ camera vô tình thấy lúc ngoảnh lại.

Tôi bất ngờ mở mắt, lưng lạnh toát: "Cậu có thấy con đường cuối giấc mơ quen không?"

"Có giống con đường chúng ta thấy trong camera không?"

Vệ Mộc Tê sững sờ, hai giây sau không nhịn được ch/ửi thề: "Ch*t ti/ệt! Nghe cậu nói mới thấy đúng là vậy... Nó có ý gì? Chẳng lẽ còn lồng ghép cho cậu một giấc mơ hồi tưởng?"

"Tớ nói rồi, tớ không thể nào đã đi qua con đường đó, người trên con đường đó không thể là tớ!"

Lý lẽ vừa rõ ràng lại rối tung lên, tôi hít một hơi sâu, gắng kìm nén nỗi sợ hãi khi suy nghĩ kỹ, tập trung chú ý lại vào suy đoán ban đầu: "Được rồi, tạm thời coi như giấc mơ đó là một lời cảnh báo, là việc đã xảy ra hoặc sắp xảy ra, nó dùng hình thức giấc mơ để nhắc tớ đừng đến đó."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Âm Thanh Báo Động

Chương 12
Mùa giao phối của tộc nhân ngư sắp kết thúc rồi, mà con đực mạnh nhất đảo Phỉ Thúy vẫn chưa tìm được bạn đời. Tuy hắn có thể săn được những con mồi nặng cả trăm cân, nhưng chưa bao giờ tham gia vũ hội cầu hôn của tộc hắn. Rõ ràng đây là một chú cá tội nghiệp, từ nhỏ đã tự sinh tự diệt nên không được "gia đình" dạy dỗ tử tế. Tôi dùng loa dạy hắn hát khúc cầu hôn, thậm chí còn mặc đuôi cá giả, lặn xuống đáy biển dạy hắn nhảy vũ điệu tình yêu. Chú cá này học nhanh lắm, còn bắt đầu biểu diễn cho tôi xem nữa. Thế nhưng, khi giáo sư hướng dẫn nhận được tài liệu tôi gửi về, ông ấy đã m/ắng tôi một trận vuốt mặt không kịp: "Đồ ngốc! Cậu không thấy hàm răng sắc lẹm, móng vuốt dài ngoằng với cái đuôi đầy sức mạnh kia của nó sao? Đó hoàn toàn không phải nhân ngư!" "Nó giống Siren trong thần thoại hơn. Nó có thể dễ dàng mổ bụng, móc tim cậu ra bất cứ lúc nào. Cách cầu hôn duy nhất của loài sinh vật này chính là b/ắt c/óc bạn đời như săn mồi vậy, rồi đem giấu vào một nơi không ai biết, cho đến khi bụng của đối phương đầy ắp trứng cá mới thôi." “Chạy đi! Mau chạy đi! Mau chạy đi!!!” Nhưng đã quá muộn rồi.
600

Mới cập nhật

Xem thêm