Kỳ Thịnh đúng là đàn anh của tôi, cũng là hội trưởng Hội Thanh niên mà tôi tham gia hồi đó.
Thời gian tôi tiếp xúc với anh không nhiều, cũng tự nhận mình với anh không được xem là "người quen".
Cho nên tôi không muốn tùy tiện nói về quá khứ của anh. Tôi cười hì hì cho qua mấy câu hỏi dồn của đồng nghiệp, bưng cốc nước đi vào phòng trà.
Đồng nghiệp vẫn đang nói chuyện bên ngoài, nhưng đầu óc tôi lại có chút trống rỗng.
Thực ra vừa nãy, trong lòng tôi ngay lập tức đã có câu trả lời cho vấn đề đó. Hồi đại học Kỳ Thịnh là một người không có tình người sao?
Tôi thấy không phải.
Không, chỉ trước đây...
Tôi nhìn xung quanh, trong lòng có hơi rung động.
Công ty chúng tôi mới thành lập chưa được bao lâu, là một công ty nhỏ mới không thể mới hơn. Nhưng đồ đạc trong phòng trà chưa bao giờ thiếu thốn. Từ sau khi có thực tập sinh bị hạ đường huyết ngất xỉu, phòng trà còn đặc biệt chừa ra một chỗ, để sô cô la và các loại kẹo đủ vị.
Trong nhà vệ sinh luôn chuẩn bị sẵn băng vệ sinh cho các đồng nghiệp nữ dùng gấp. Đi xã giao ăn uống, nếu Kỳ Thịnh có thể tự đi thì sẽ tự đi, bất đắc dĩ lắm, cũng sẽ cho nhân viên nam đi cùng...
Đây đều là những chuyện nhỏ, nên không có ai để ý.
Thật ra Kỳ Thịnh đã cố hết sức gánh vác mọi áp lực về phía mình...