Khi phòng bên cạnh truyền đến tiếng thở dốc của đàn ông, tôi vừa mới lấy bài tập toán ra.
Đầu bút dùng sức cắm xuống, g/ãy nát trên mặt giấy.
Nhưng vẫn không sao kìm nén được cảm giác buồn nôn từ tận đáy lòng.
Tôi trầm mặc nhét toàn bộ bài tập vào lại cặp sách, mở cửa rời đi.
Tiếng "rầm" vang lên lúc đóng cửa đã kinh động đến người đàn ông đang giao hoan trong nhà, chuốc lấy một tiếng ch/ửi thề đầy phẫn nộ:
"Chương Mục Hoài, mày mẹ nó muốn ch*t à!"
Tôi biết làm vậy sẽ chọc gi/ận Chương Việt, cũng biết đợi sau khi ông ta hành sự xong xuôi, lúc tôi về nhà sẽ không thể nào trốn khỏi một trận đò/n nhừ tử.
Nhưng tôi không thể nào tiếp tục nán lại nơi đó.
Mỗi lần nghe thấy những tiếng thở dốc đầy gh/ê t/ởm ấy đều khiến tôi nhớ lại cái ngày hè năm nọ, khoảnh khắc mẹ dắt tay tôi mở cửa ra và nhìn thấy khung cảnh bên trong.
"Kinh t/ởm quá."
Bà lao vào nhà vệ sinh, nôn khan không ngừng:
"Đàn ông với đàn ông, quá đỗi kinh t/ởm."
Tôi rất sợ hãi, luống cuống đưa tay vỗ lưng cho bà, nhưng lại bị bà né tránh.
Mẹ không nhìn tôi, bà chỉ cúi gằm mặt xuống, vừa khóc vừa nói lời xin lỗi:
"Mục Hoài, mẹ xin lỗi."
Lúc đó tôi không hiểu tại sao mẹ lại xin lỗi, cho đến khi tôi cảm nhận được ánh mắt ngày một chán gh/ét của bà.
Cuối cùng tôi mới hiểu ra.
Cái ngày hôm ấy, người mà bà oán h/ận, không chỉ có một mình Chương Việt.