Gia Ninh gật đầu.
“Người trấn thủ tối nay ngủ sofa.”
Ngao Huyền nhìn chiếc sofa dài chưa tới hai mét.
“Quá ngắn.”
“Anh có thể co chân.”
“Long tộc không co chân khi ngủ.”
“Vậy nằm dưới đất.”
Cuối cùng, Long vương Đông Hải vẫn nằm trên sofa với hai chân thò ra ngoài.
Nửa đêm, Gia Ninh tỉnh vì tiếng động dưới tầng một. Cậu cầm cây lau nhà đi xuống, phát hiện Ngao Huyền đứng trước tủ lạnh.
Cửa tủ mở rộng, ánh sáng chiếu lên gương mặt hắn.
Trong tay Long vương là một túi cá khô.
Hai người nhìn nhau.
Ngao Huyền bình tĩnh hỏi:
“Đây là vật h/iến t/ế?”
“Đồ ăn vặt của tôi.”
“Ta chỉ kiểm tra.”
“Anh đã ăn hết một nửa.”
Ngao Huyền nhìn túi cá khô rồi đặt lại.
“Quá mặn.”
“Vậy tại sao anh ăn?”
“Để đá/nh giá.”
Gia Ninh đóng cửa tủ lạnh.
“Ngày mai anh rửa bát.”
“Ta—”
“Hoặc trả tiền cá.”
Ngao Huyền im lặng quay về sofa.
Sáng hôm sau, Gia Ninh phát hiện bát đĩa đã được rửa sạch, xếp ngay ngắn trên giá.
Chỉ có một vấn đề.
Ngao Huyền dùng hết chai nước rửa bát.
Bọt xà phòng phủ kín sàn bếp, tràn sang phòng khách. Robot hút bụi chạy qua, kéo theo một vệt bọt dài rồi ngừng hoạt động giữa phòng như đã mất hết hy vọng.
Gia Ninh đứng ở cầu thang nhìn cảnh tượng trước mặt.
Ngao Huyền đang cầm một chiếc đĩa, vẻ mặt nghiêm túc.
“Pháp khí tẩy rửa của ngươi quá mạnh.”
“Anh dùng bao nhiêu?”
“Tất cả.”
“Tại sao?”
“Trên chai không ghi giới hạn.”
Gia Ninh hít sâu.
“Bây giờ lau sàn.”
Ngao Huyền nhìn cây lau nhà.
“Vật này dùng thế nào?”
“Long vương thống lĩnh vạn thủy mà không biết lau nước?”
Nửa giờ sau, Ngao Huyền khiến toàn bộ nước trên sàn bay lên thành một quả cầu lớn. Quả cầu lơ lửng ba giây rồi n/ổ tung vì hắn cạn pháp lực.
Lần này nước b/ắn lên cả trần.
Gia Ninh đưa khăn cho hắn.
“Lau bằng tay.”
Ngao Huyền không phản đối nữa.
Những ngày tiếp theo, căn nhà trở thành nơi hai thế giới cố gắng sống chung.
Ngao Huyền gọi điện thoại là truyền âm kính, gọi robot hút bụi là yêu thú quét nhà. Sau lần suýt dùng phép đá/nh nó, Gia Ninh bắt hắn đọc hướng dẫn sử dụng tất cả thiết bị trước khi chạm vào.
Lần đầu dùng máy giặt, hắn đổ quá nhiều bột giặt khiến quần áo đầy bọt. Gia Ninh chỉ đứng ngoài cửa nhìn một lúc rồi đưa cho hắn quyển hướng dẫn.
“Tự xử lý.”
Ngao Huyền mất cả buổi nhưng từ hôm đó không mắc lại lỗi cũ.
Hắn thích nghi nhanh hơn vẻ ngoài.
Chưa đầy hai tuần, Ngao Huyền đã biết dùng bếp, quẹt thẻ, tìm video trên điện thoại và đặt đồ ăn. Chỉ có điều hắn vẫn từ chối thừa nhận mình thích mì ăn liền.
Gia Ninh từng hỏi:
“Ngon không?”
Ngao Huyền đáp:
“Thức ăn nghèo nàn, miễn cưỡng dùng được.”
Tối hôm đó, Gia Ninh tìm thấy bốn vỏ mì trong thùng rác.
Dần dần, cậu nhận ra Ngao Huyền không đ/áng s/ợ như vẻ ngoài.
Hắn kiêu ngạo, ít nói và rất khó thừa nhận mình không biết điều gì đó, nhưng chưa từng cố tình phá hỏng đồ đạc. Sau mỗi lần gây rắc rối, hắn đều âm thầm sửa bằng cách của mình.
Chiếc vòi nước từng tự mở đã không còn rò rỉ. Đường ống trong bếp hoạt động tốt hơn trước. Hồ cá cũng trong veo, không cần máy lọc.
Một tối, Gia Ninh hỏi vì sao trước khi phong ấn mở hẳn, cá khô trong nhà đã biến mất.
Ngao Huyền im lặng khá lâu.
“Thần thức của ta tỉnh trước cơ thể vài ngày.”
“Cho nên anh điều khiển nước mở tủ lạnh?”
“Ta không biết đó là tủ lạnh.”
“Còn cá khô?”
“Ta cần linh khí từ thức ăn.”
“Anh ăn cá khô bằng thần thức?”
“Không cần hỏi quá chi tiết.”
Gia Ninh nhìn vẻ mặt cứng nhắc của hắn rồi bật cười.
Mỗi tối, Ngao Huyền đều ngồi cạnh hồ để hấp thụ linh khí còn sót lại. Gia Ninh thường mang máy tính ra làm việc trên chiếc ghế cách đó vài bước.
Ban đầu cả hai gần như không nói chuyện.
Gia Ninh vẽ, Ngao Huyền nhắm mắt điều tức. Trong sân chỉ có tiếng bàn phím, tiếng côn trùng và tiếng nước rất khẽ.
Sau một thời gian, khoảng lặng ấy trở nên quen thuộc.
Có hôm Gia Ninh làm việc tới khuya, vừa ngẩng đầu đã thấy trên bàn có một cốc nước ấm.
Ngao Huyền vẫn ngồi bên hồ, dường như không liên quan.
“Anh mang ra à?”
“Không.”
“Trong sân chỉ có hai người.”
“Nước tự tới.”
Gia Ninh cầm cốc lên.
“Cảm ơn nước.”
Mặt hồ nổi một vòng sóng nhỏ.
Một buổi sáng, Gia Ninh phát hiện Ngao Huyền đứng cạnh hàng rào, nhìn sang hồ cá nhà hàng xóm.
Đàn cá chép bên kia tập trung trước mặt hắn, bơi thành vòng tròn.
“Anh đang làm gì?”
“Nghe chúng nói.”
“Cá thật sự nói được?”
“Chúng chỉ truyền ý nghĩ đơn giản.”
“Chúng đang nghĩ gì?”
Ngao Huyền nhìn đàn cá rồi bình tĩnh thông báo:
“Chủ nhân của chúng thường xuyên đưa một người khác về nhà khi vợ đi làm.”
Gia Ninh im lặng.
Đúng lúc ấy, người hàng xóm mở cửa bước ra.
Ngao Huyền quay sang nhìn ông ta bằng ánh mắt đầy đá/nh giá.
Gia Ninh lập tức kéo hắn vào nhà.
“Sau này không được nghe chuyện riêng của cá hàng xóm.”
“Chúng tự nói.”
“Vậy anh giả vờ không hiểu.”
“Long tộc không nói dối.”
“Anh vừa nói cốc nước tự tới.”
Ngao Huyền không trả lời.
Ba ngày sau khi phong ấn mở, hệ thống quan trắc linh lực của thành phố đã ghi nhận một luồng long khí bất thường. Phải mất thêm một tuần, Cục Quản lý Sinh vật Dị thường mới x/ác định được vị trí chính x/ác.
Một buổi chiều, chuông cửa vang lên.
Người đứng ngoài là một thanh niên mặc sơ mi trắng, đeo thẻ công chức và mang theo chiếc cặp dày.
Anh ta bước vào phòng khách, nhìn Ngao Huyền rồi lấy ra một máy đo nhỏ.
Thiết bị phát tiếng bíp liên tục.
“Long khí vượt chuẩn nghiêm trọng.” Người kia thở dài. “Anh tỉnh từ bao giờ?”