Cậu ta nghĩ tôi là beta, không ngửi được, nên mới dám ngang nhiên câu dẫn người của tôi ngay trước mặt tôi như vậy.
“Cút.”
Tôi chán gh/ét nhìn omega phía sau.
Ánh mắt hung á/c khiến cậu ta sợ đến r/un r/ẩy không ngừng.
Omega vượt qua tôi, liếc nhìn Kỳ Liên Hách một cái, cắn môi như muốn nói gì đó.
Cuối cùng, cậu ta khóc lóc rời đi.
“Được rồi, cậu ta đi rồi. Anh uống đi.”
Tôi vẫn cúi người.
Cổ áo sơ mi trắng trước ng/ực hơi mở, theo nhịp thở của tôi mà khép mở.
Kỳ Liên Hách nhìn tôi, trong mắt dường như mang theo ý cười.
Anh rất dứt khoát uống cạn ly rư/ợu.
Độ rư/ợu không thấp.
Tôi theo bản năng nghĩ, anh uống như vậy chắc chắn sẽ say.
Nghĩ rồi nghĩ, cơ thể tôi chao đảo, ngã thẳng về phía Kỳ Liên Hách.
Lúc này tôi mới nhớ ra, tối nay bản thân cũng đã uống không ít.
Kỳ Liên Hách dựa vào sofa.
Cả người tôi nhào vào lòng anh.
Hai chân tôi tách ra, ngồi lên đùi anh.
Đầu óc tôi choáng váng, ý thức cũng hơi mơ hồ.
“Kỳ Liên Hách, tin tức tố của anh… rốt cuộc có mùi gì?”
Kỳ Liên Hách không nói.
Anh đỡ lấy mông tôi, để tôi ngồi trên đùi anh thoải mái hơn.
Yết hầu anh nhanh chóng lăn lên lăn xuống vài lần.
Hơi thở phả ra nóng bỏng đến cực điểm.
“Em muốn thử không?”
“Khi một alpha hoàn toàn đá/nh dấu beta, beta cũng có thể cảm nhận được tin tức tố.”
“Lừa người.”
Tôi nhíu mày lẩm bẩm.
Kiếp trước, sao tôi không nhớ?
Vừa nói, tôi vừa mạnh mẽ bẻ đầu anh sang, đưa tay sờ vào vị trí tuyến thể sau gáy anh.
Nơi đó nóng rực đến bỏng người.
“Tiểu Bùi, đừng…”
Anh kìm nén rên khẽ một tiếng.
Cơ bắp toàn thân đều căng ch/ặt.
Tôi dịch mông, nửa nâng người lên để với tới sau gáy anh.
Khoảnh khắc đầu lưỡi chạm vào, Kỳ Liên Hách lập tức đ/è tôi xuống dưới.
Bốn mắt nhìn nhau.
Tôi đọc được vài phần cảm xúc khác lạ trong mắt anh.
Rất quen thuộc.
Tôi hình như từng nhìn thấy ở đâu rồi.
Rốt cuộc là ở đâu?
“Mẹ kiếp, hai người đang làm gì vậy?”
“Mới có một lúc mà đã lăn vào nhau rồi à?”
“Tôi nói này, đại thiếu gia, anh kiềm chế chút đi. Nhiều người như vậy đấy.”
Hạo Tử đột nhiên lao tới, giả vờ che mắt, vẻ mặt đê tiện lại vẫn nhìn tr/ộm về phía tôi.
Tôi lập tức đẩy Kỳ Liên Hách ra, mặt hơi đỏ.
“Cút, cút, cút!”
“Các cậu chơi tiếp đi, tôi đi trước.”
Nói xong, tôi kéo Kỳ Liên Hách chật vật bỏ chạy.
Ra khỏi club cao cấp, tâm trạng tôi hơi tệ.
Theo kế hoạch, vốn dĩ tôi định chuốc say Kỳ Liên Hách, sau đó nhét một omega nhỏ cho anh ngay trước mặt nhiều người như vậy để làm nh/ục anh.
Nhưng không biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, cuối cùng lại biến thành tôi và anh lăn vào nhau.
Kỳ Liên Hách vẫn bị tôi trêu chọc đến mức cả người đỏ bừng.
Từ cổ tới tai rồi lan khắp gương mặt, cả người anh chẳng khác nào một con tôm đã chín.
Tôi nâng chân đ/á đ/á mũi giày anh.
“Này, tối nay tới chỗ anh.”
Kỳ Liên Hách ngẩn người, không biết đang nghĩ gì mà lại không nghe rõ lời tôi.
“Gì cơ?”
Tôi đ/á mạnh anh một cái, trừng mắt nói:
“Tôi nói, tối nay tôi tới nhà anh.”
“Tôi… tôi… được sao?”
Giọng Kỳ Liên Hách cũng run lên, lắp bắp nhìn tôi.
Vẻ mặt này sao lại khiến tay người ta ngứa ngáy đến vậy?
Tôi mặt không cảm xúc hừ lạnh.
“Không được. Anh nghe nhầm rồi.”
Nói xong, tôi xoay người bỏ đi.
Kỳ Liên Hách đột nhiên từ phía sau ôm lấy tôi.
Nhiệt độ cơ thể nóng rực của anh xuyên qua lớp áo sơ mi mỏng truyền tới.
“Muộn rồi.”
“Tôi nghe thấy rồi.”
Tôi nhắm mắt, cảm thấy mọi thứ tệ hại đến cực điểm.
Mẹ kiếp.
Sao tôi cứ không thể nhẫn tâm với anh vậy?
Tôi đúng là tiện thật.
Đêm hôm ấy, tôi và Kỳ Liên Hách lên giường.
Anh gần như hưng phấn đến phát run, chẳng khác nào uống nhầm th/uốc.
Tôi vô cùng kh/inh bỉ, nhưng lại bị anh quấn đến không còn cách nào khác.
Trong lúc dây dưa, tôi thở dốc hỏi anh:
“Kỳ Liên Hách, anh thích trẻ con không?”
Kỳ Liên Hách hôn lên cổ tôi, miễn cưỡng tranh thủ trả lời một tiếng:
“Ừ.”
Trái tim tôi lạnh đi vài phần.
Tôi siết ch/ặt mái tóc đen của anh, lại hỏi:
“Anh muốn có con không?”
Lần này, Kỳ Liên Hách chống người dậy.
Anh dùng chất giọng khàn đặc nhìn tôi, cảm xúc trong mắt đậm đến mức gần như sắp tràn ra ngoài.
“Muốn.”
Tim tôi lập tức chìm xuống đáy vực.
Quả nhiên.
Tất cả sẽ không thay đổi.
Tôi nhắm mắt rồi lại mở ra, khóe môi cong lên thành một nụ cười.
Tôi kéo cổ anh xuống, ghé sát bên tai anh.
“Dùng sức thêm chút nữa.”
“Vẫn chưa đủ.”
Giây tiếp theo, tôi bị cơn nóng rực ấy cuốn đến rối lo/ạn, ngay cả linh h/ồn cũng như đang chấn động.
Đêm ấy, Kỳ Liên Hách hưng phấn bao nhiêu, tôi lại sa sút bấy nhiêu.
Bốn giờ sáng, tôi nhìn người đang ngủ say bên cạnh, khẽ mấp máy môi.
“Kỳ Liên Hách, tôi không chơi với anh nữa.”
Kỳ Liên Hách bị đơn phương chia tay.
Ngay ngày hôm sau, sau khi lên giường với tôi.
Anh nghĩ thế nào cũng không hiểu mình đã làm sai ở đâu.
Ngày nào anh cũng đứng chờ dưới ký túc xá của tôi.
Tất cả mọi người đều chỉ trỏ anh, hoặc cười nhạo, hoặc thương hại.
Cuối cùng, anh chặn được tôi bên ngoài club cao cấp mà tôi thường tới.
Hôm ấy trời mưa.
Anh đứng bên dưới đợi suốt năm tiếng đồng hồ.
Tôi vẫn sa sầm mặt ngồi trong đó uống rư/ợu.
Một đám người cẩn thận nhìn tôi, không ai dám nói chuyện.
Cuối cùng, Hạo Tử không nhìn nổi nữa, bước tới khuyên tôi:
“Bùi Chi à, Kỳ Liên Hách vẫn đang đứng dưới kia đấy.”
“Mưa bên ngoài quất vào mặt chẳng khác gì mưa đ/á. Hay là cậu để anh ta lên đây đi?”