Hạ Thanh Dương đã lâu không gặp cũng chậm rãi bước theo sau tôi:
"Hạ Ngôn này, hai chúng ta có thể nói chuyện một chút được không?"
Hai chúng tôi rảo bước tới một góc hành lang yên tĩnh.
Hạ Thanh Dương:
"Thực ra tôi vẫn luôn muốn chính thức nói với cậu một tiếng xin lỗi.
"Tôi cứ đinh ninh rằng mình chỉ nói dối một chút xíu thôi, thật không ngờ lại hại cậu thành ra nông nỗi này."
Tôi vội vàng xua xua tay ngắt lời:
"Dừng lại, dừng lại ở đây được rồi, hiện tại tôi đang sống rất tốt.
"Dẫu cho không có sự xuất hiện của cậu, việc tôi phải dọn khỏi nhà họ Hạ cũng chỉ là chuyện sớm muộn.
"Nói trắng ra là nếu như thực sự không có chuyện của cậu, thì vốn dĩ tôi cũng đã chẳng có cơ hội bước chân vào căn nhà đó rồi."
Hạ Thanh Dương cười khổ:
"Về sau tôi cũng đã từng có ý định muốn đi tìm cậu, ngặt nỗi dạo gần đây trong nhà liên tục xảy ra quá nhiều chuyện, tôi sợ lại gây thêm rắc rối nên đành nấn ná khất lần cho tới tận bây giờ.
"Có đôi lúc tôi từng chua chát nghĩ rằng, có phải bản thân vốn dĩ không nên quay trở về cái nhà đó hay không.
"Sau khi tôi về rồi, chẳng những cậu phải xách vali rời đi, mà ngay cả ba và mẹ cuối cùng cũng ly hôn.
"Sự tồn tại của tôi... dường như mang đến toàn những chuyện xui xẻo thì phải."
11
"Nói vớ vẩn linh tinh cái gì thế hả?
"Nơi đó vốn dĩ là nhà của cậu, cậu được đoàn tụ trở về nhà của chính mình là đạo lý hiển nhiên.
"Đừng có ng/u ngốc gánh vác hết những lỗi lầm không phải do mình gây ra lên người.
"Cũng chính nhờ có sự trở về của cậu, ba và mẹ mới có thể hoàn toàn trút bỏ được khúc mắc giam cầm trong lòng để tự đi tìm lại cuộc sống của riêng họ đấy."
Tôi đưa tay vỗ vỗ lên vai Hạ Thanh Dương khuyên nhủ:
"Cậu cứ thử đem cái khiếu văn vẻ sầu t.h.ả.m mướt mát này bê y nguyên vào trong bài thi xem, nói không chừng bài Ngữ Văn lần tới của cậu đủ điểm qua môn đấy."
Hạ Thanh Dương c.h.ử.i "đệt" một tiếng rủa xả.
"Là đại ca kể x/ấu tôi cho cậu nghe đúng không?
"Cái ông này sao chuyện gì cũng đem đi bêu riếu khắp nơi thế, tôi không cần giữ chút thể diện nào chắc?
"Cái thành tích học tập của người anh em này coi như là hết t.h.u.ố.c chữa rồi, tôi vốn dĩ chẳng có cái gen sinh ra để đi học.
"Với lại người nhà cũng đã sắp xếp cho tôi đi du học rồi, quản làm đéo gì dăm ba cái chuyện qua môn hay trượt môn!"
Cậu ta bỗng dưng lấy lại được tinh thần, bắt đầu quay sang hăng say bóc phốt Hạ Thành Hoa:
"Đúng rồi đấy, cậu tốt nhất là nên đề phòng ông anh cả nhà tôi một chút, tôi luôn có cảm giác cái ánh mắt ổng nhìn cậu nó cứ sai sai thế nào ấy.
"Sự thực là ngay từ học kỳ một của năm lớp 12, tôi đã được gia đình tìm thấy rồi.
"Nhưng ông anh cả lấy lý do sợ sẽ làm ảnh hưởng tới thành tích thi cử của cậu, nên cấm tuyệt đối mọi người không được tiết lộ chuyện này cho cậu biết.
"Dạo đó tôi còn cứ tưởng ổng là một người anh tốt hết lòng vì cậu cơ.
"Ai dè cái bận cậu bị gọi về nhà để tra khảo, lúc đầu rõ ràng là ổng đang ra sức khuyên can nói đỡ cho cậu.
"Kết cục chỉ vì nghe được cái tin tôi với cậu lén lút nhắn tin trò chuyện với nhau, sắc mặt ổng liền lập tức biến đổi đen sì, lại còn xung phong tự mình đứng ra xử lý cậu luôn.
"Thế mà nhìn xem, hôm nay hai người lại thân thiết dính ch/ặt lấy nhau cứ như hai tuyết nhân hòa làm một vậy.
"Ây da, tôi cũng chẳng biết phải diễn tả thế nào cho đúng, tóm lại là ổng quái dị kinh khủng.
"Nói chung là cậu bớt có hở tí là răm rắp nghe lời mọi người đi.
"Đề phòng ông anh cả nhà tôi một chút, cẩn thận có ngày ổng đem cậu đi b/án mà cậu còn ng/u ngơ ngồi đếm tiền cho ổng đấy!"
Tôi ngượng ngùng sờ sờ mũi, vội đảo ánh mắt lảng đi nơi khác.
Cái tên ngốc này.
Trên đường lái xe trở về nhà, Hạ Thành Hoa có vẻ hơi gh/en t/uông hậm hực.
"Vừa nãy em nói chuyện gì với Thanh Dương mà trông vui vẻ đến thế hả?"
Trông dáng vẻ của tôi vui sướng lộ liễu đến mức đó cơ à?
Đại khái là bởi vì rốt cuộc đã trút bỏ được đi vài phần khúc mắc cất giấu sâu trong lòng, lại còn vô tình phát hiện ra rằng, ở những nơi khuất lấp mà tôi không nhìn thấy, anh vẫn luôn âm thầm bảo vệ chở che cho tôi chăng.
Trái tim trong lồng n.g.ự.c dường như được một dòng suối ấm áp chảy tràn qua.
Vấn đề vẫn luôn mải miết quấn lấy tâm trí khiến tôi phiền muộn, thực chất đã sớm có cho mình một câu trả lời hoàn hảo nhất.
Tôi mỉm cười xoay nhẹ chiếc nhẫn trơn đang đeo trên ngón tay trái:
"Anh ơi, hôm nào rảnh rỗi, mình đem nhẫn đi khắc tên anh nhé."
-Hết -