Ta loạng choạng lần tới phòng ngủ của sư tôn, suốt quãng đường gần như chẳng nhớ mình đã đi bằng cách nào.

Nhưng khi đẩy cửa bước vào, ta mới phát hiện bên trong tối đen.

Sư tôn nằm ngửa trên giường, hai mắt nhắm ch/ặt, hơi thở bình ổn, đã hoàn toàn chìm vào trạng thái nhập định.

Ánh trăng xuyên qua cửa sổ, rơi xuống gương mặt người.

Làn da trắng sáng gần như trong suốt dưới ánh trăng, đường nét thanh nhã lạnh lùng, cả người không nhiễm chút bụi trần nào.

Giống như một vị tiên nhân thật sự.

Cũng giống như vầng trăng treo cao trên bầu trời, chỉ có thể ngước nhìn từ xa.

Ta đứng bên giường nhìn người rất lâu.

Nhưng càng nhìn, cơn nóng trong cơ thể càng dữ dội.

Tà niệm vẫn luôn bị ta giấu sâu trong lòng dường như bỗng nhiên bị một ngọn lửa châm lên.

Nó càng ch/áy càng mạnh.

Cuối cùng th/iêu sạch toàn bộ sự tỉnh táo còn sót lại.

Đến khi ta miễn cưỡng lấy lại được một chút ý thức, chẳng biết từ lúc nào mình đã bò lên giường của sư tôn, hai tay còn đang chống hai bên người, cúi xuống hôn lên đôi môi mà trước đây ta chưa từng dám nghĩ mình có thể chạm tới.

Sau đó…

Mọi chuyện hoàn toàn mất kiểm soát.

Đối với ta, sư tôn giống như vầng trăng treo cao trên trời.

Là người ta có thể ngước nhìn cả đời, có thể kính yêu, có thể âm thầm cất trong lòng, nhưng tuyệt đối không nên kéo xuống khỏi bầu trời.

Vậy mà đêm ấy…

Ta lại tự tay kéo vầng trăng ấy xuống.

Không những kéo xuống, còn làm bẩn nó.

Ta vừa gh/ê t/ởm chính mình, vừa giống như một kẻ đã khát quá lâu cuối cùng nhìn thấy nước, tham lam đến mức chẳng thể dừng lại.

Phải mất trọn một đêm, cơn nóng dữ dội trong cơ thể mới từ từ lắng xuống.

Lý trí cũng từng chút quay trở lại.

Khi mở mắt nhìn rõ khung cảnh trước mặt, đầu óc ta lập tức trống rỗng.

Sư tôn nằm trên giường, quần áo hỗn lo/ạn, mái tóc đen dài tản ra trên gối.

Còn ta…

Trên người không một mảnh vải che thân.

Khoảnh khắc ấy, mặt ta trắng bệch như giấy.

Toàn bộ m.á.u dường như đều đông lại.

Ta chẳng còn tâm trí nghĩ tới bất kỳ chuyện gì khác, chỉ biết cố chống đỡ cơ thể mềm nhũn đ/au nhức, vơ lấy quần áo rồi hoảng hốt bỏ chạy khỏi phòng sư tôn.

Mãi về sau ta mới biết, hóa ra cơ thể lưỡng tính của mình đã thức tỉnh thành thể chất lô đỉnh.

Chính vì cái thể chất c.h.ế.t tiệt ấy mà ta mới mất kiểm soát, thần trí mê lo/ạn rồi làm ra chuyện đại nghịch bất đạo với sư tôn.

Sau đêm đó, sư tôn nổi trận lôi đình.

Người lập tức hạ lệnh phải tìm cho bằng được tên hái hoa tặc không biết sống c.h.ế.t đã xông vào phòng mình.

Tìm được rồi thì g.i.ế.c.

Dùng cái c.h.ế.t của kẻ đó để chứng đạo.

Cả tông môn lập tức rơi vào cảnh người người h/oảng s/ợ.

Mấy ngày ấy ngay cả những sư huynh bình thường hay lười biếng cũng chăm chỉ luyện công hơn, chỉ sợ vô tình lọt vào mắt sư tôn rồi trở thành nơi để người trút gi/ận.

Sư đệ còn chạy tới than thở với ta:

“Đệ đã nói từ lâu rồi, bảo sư tôn lúc ngủ đừng nhập định nữa. Mỗi lần gọi đều gọi không tỉnh, giờ thì hay rồi, bị người ta coi như tiệc buffet mà ăn sạch.”

Ta nghe xong, gương mặt lập tức cứng đờ.

Trong lòng vừa chột dạ vừa h/oảng s/ợ.

Chỉ muốn đào một cái hố rồi chui xuống.

Khoảng một tháng sau khi xảy ra chuyện, cơ thể ta bắt đầu xuất hiện những triệu chứng ngày càng kỳ lạ.

Bụng thường xuyên khó chịu, thỉnh thoảng còn vô cớ buồn nôn, khẩu vị cũng kém hẳn trước kia.

Những món trước đây rất thích, bây giờ chỉ cần ngửi thấy mùi dầu mỡ đã muốn tránh thật xa.

Ban đầu ta còn không để ý.

Chỉ cho rằng có lẽ vì gần đây tâm trạng quá căng thẳng nên cơ thể bị ảnh hưởng.

Nhưng về sau, có một đêm ta bị cơn co rút trong bụng đ.á.n.h thức.

Cơn đ/au không dữ dội, nhưng lại khiến mồ hôi lạnh lập tức toát đầy trán.

Trong bóng tối, ta ngồi trên giường, tay đặt trên bụng.

Một suy nghĩ cực kỳ không ổn bỗng hiện lên trong đầu.

Không phải là…

Có t.h.a.i rồi chứ?

Ngày hôm sau, ta lập tức lén xuống núi tìm một lang trung bắt mạch.

Lang trung đặt hai ngón tay lên cổ tay ta, nhắm mắt rất lâu.

Càng im lặng, ta càng bất an.

Cuối cùng lang trung mới mở mắt, chậm rãi nói:

“Chúc mừng vị nương t.ử này…”

Lang trung nhìn ta.

Khựng lại.

“À không, công tử.”

“Công t.ử có t.h.a.i rồi.”

Trong khoảnh khắc ấy, ta cảm thấy cả bầu trời thật sự sập xuống.

Tai ong ong.

Ngay cả câu tiếp theo lang trung nói gì ta cũng không nghe rõ.

Mãi một lúc sau ta mới khàn giọng hỏi:

“Có thể bỏ nó đi không?”

Lang trung nhìn ta với ánh mắt phức tạp.

Lang trung suy nghĩ rất lâu rồi mới đáp:

“Thể chất của công t.ử quá đặc biệt, e rằng không thể dùng phương t.h.u.ố.c phá t.h.a.i của nữ t.ử bình thường. Nếu cưỡng ép dùng th/uốc, chưa chắc giữ được mạng.”

“Trước mắt nên dưỡng th/ai, bồi bổ cơ thể cho ổn định, sau đó mới quyết định tiếp.”

Lang trung kê cho ta vài phương t.h.u.ố.c dưỡng thân.

Ta đưa mấy nén bạc, còn cố ý đưa thêm một ít, dặn lang trung tuyệt đối không được đem chuyện này nói ra ngoài.

Sau đó ta mang theo tâm trạng nặng nề trở về tông môn.

Dọc đường, bàn tay ta cứ vô thức đặt lên bụng.

Ta không biết nên làm gì với đứa nhỏ này.

Cũng không biết phải đối mặt với sư tôn thế nào.

Vốn dĩ ta chỉ là một tên ăn mày nhỏ dưới chân núi.

Có lẽ đời này ta đã dùng hết may mắn chỉ trong một lần, bởi trên con đường vừa đi xin ăn vừa lang thang khắp nơi ấy, ta lại gặp được sư tôn.

Khi đó ta còn rất nhỏ.

G/ầy đến mức chỉ còn da bọc xươ/ng.

Quần áo trên người rá/ch rưới, tay chân bẩn thỉu.

Ta vừa đói vừa choáng, đầu óc không còn tỉnh táo, chỉ nhớ trước mắt bỗng xuất hiện một người mặc áo trắng.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Người Chị Biến Mất

Chương 12
8 năm trước, trên đường về quê cùng bạn trai, chị gái tôi bị tài xế taxi bắt cóc rồi mất tích. Khi báo án, bạn trai chị nói: “Trên đường gặp mưa lớn, xe bị mắc kẹt trong bùn. Tài xế bảo tôi xuống xe cùng anh ta đẩy xe.” “Nhưng vừa xuống xe, anh ta đã đạp ga, chở bạn gái tôi bỏ chạy.” Thế nhưng chiếc taxi mà họ đi lại là xe biển số giả. Hơn nữa, sau khi biến mất trong đêm mưa hôm đó, chiếc xe ấy không bao giờ xuất hiện trên bất kỳ đoạn đường nào có camera giám sát. Cảnh sát khổ công tìm kiếm suốt 8 năm, nhưng vẫn không có bất kỳ tin tức nào về chị tôi. Cho đến cách đây không lâu, tôi và bạn trai của chị đứng bên đoạn đường nơi chị mất tích năm xưa. Khoảnh khắc vị giòn thơm của bánh hồ đào tan đầy trong miệng, tôi đột nhiên nhận ra... Có lẽ chị tôi chưa từng rời khỏi con đường đất lầy lội này.
175
4 Omega xung hỷ Chương 15
6 Nghi ngờ Chương 7
7 U U Lục Minh Chương 30.
8 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 445: Phong Ấn Tượng Đất

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

TA SINH HÀI TỬ CỦA SƯ TÔN, RỒI TRỐN KHỎI TÔNG MÔN

11
Sau khi thức tỉnh thể chất lô đỉnh, ta rơi vào trạng thái thần trí hỗn loạn, lý trí gần như bị thiêu sạch. Trong cơn mê loạn ấy, ta chẳng những ngủ với sư tôn tu Vô Tình Đạo của mình, mà còn bất cẩn mang luôn con của người. ​ Chuyện này đối với ta chẳng khác nào trời sập. ​ Càng đáng sợ hơn là sau đêm hôm ấy, sư tôn nổi trận lôi đình, lập tức hạ lệnh truy bắt khắp tiên giới tên hái hoa tặc không biết trời cao đất dày đã dám xông vào phòng người. ​ Người của các môn phái được điều động khắp nơi, trên dưới tông môn cũng căng thẳng đến mức ngay cả nói chuyện cũng phải hạ thấp giọng, chỉ sợ vô tình chọc phải sư tôn đang trong cơn thịnh nộ. ​ Còn ta, kẻ đầu sỏ thật sự, chỉ có thể giả vờ như chẳng biết gì. ​ Ta vô thức đưa tay vuốt bụng, cố làm ra vẻ bình tĩnh rồi dè dặt hỏi: ​ “Sư tôn, nếu tìm được người đó rồi, người định xử lý thế nào?” ​ Sư tôn lạnh lùng cười một tiếng, ánh mắt không hề dao động. ​ “Giết, chứng đạo.”
Boys Love
0
Ôn Cố Chương 13
Ai là hung thủ Chương 7