Mình Bên Nhau Đi

Chương 3 + 4

11/11/2024 11:20

3.

Ban đêm, tôi nằm trên giường lặng lẽ bấm vào vòng tròn bạn bè.

Video hình ảnh thì không được xem, vậy thì tôi xem tác phẩm văn học cũng được chứ.

Vừa mới chuẩn bị lướt xem.

“Đinh” một tiếng, bên trên hiện ra thông báo “Hạ Giang Nhiễm, đội phòng chống tệ nạn l/ừa đ/ảo.”

Lúc trước anh ấy cho tôi ghi chú cái tên này là do anh bạn phía sau trêu chọc, không ngờ là tôi đang làm chuyện x/ấu lại gặp phải sát thương lớn thế này.

Dọa tôi đến mức không cầm chắc điện thoại nên điện thoại rơi thẳng xuống đ/ập vào mặt.

Màn hình vừa to vừa nặng đ/ập thẳng vào mũi, đ/au đến mức nước mắt cũng ứa ra.

C/ứu mạng, không phải chứ, chuyện này cũng có thể mang cảnh sát đến sao.

Tôi vừa xoa cái mũi đ/au thấu trời vừa run sợ ấn mở thông báo.

“Bỏ tiền à?”

Tôi lướt lên nhìn thì thấy đơn trình báo mà lúc sáng Hạ Giang Nhiễm gửi.

Ban ngày dọa tôi sợ ch*t khiếp nên căn bản tôi không có xem wechat.

“Ban ngày hơi bận, bây giờ tôi điền, bây giờ tôi điền ngay.”

Tôi nhanh tay trả lời.

Sau đó dùng tốc độ nhanh nhất điền tờ khai rồi ấn vào nút “Đã khai”.

Hạ Giang Nhiễm cũng phản hồi rất nhanh.

“Nhớ kỹ kiến thức phòng chống l/ừa đ/ảo, đừng xem mấy trang web không tốt, giữ cơ thể và tinh thần khỏe mạnh.”

Tôi nhìn thấy bạn thân gửi liên kết đến.

Sao tôi luôn có cảm giác anh ấy đang theo dõi tôi.

Nhưng tôi vẫn thề hứa sắt son mà bảo đảm.

“Được, tôi hứa! Hoàng Hân Di tôi cam đoan sẽ không đội trời chung với những thứ này.”

“…”

Cách màn hình điện thoại mà tôi cũng có thể cảm nhận được Hạ Giang Nhiễm đang trầm mặc.

Nhưng mà.

Thần thiếp không làm được!

4.

Tôi sống cả một tuần giống như hòa thượng ăn chay niệm Phật.

Nhìn trong tài khoản được trả lại 360 tệ thì tôi lại muốn ngo ngoe động đậy.

Cuộc sống không có sắc đẹp thì làm sao hoàn chỉnh được.

Không thể xem lại trang web đó, dù sao thì lỡ như lại bấm trúng vào trang web đó nữa thì coi như xong đời.

Hiện tại khoa học kỹ thuật phát triển như vậy, nếu tôi lại bị bắt thì đến lúc đó Hạ Giang Nhiễm đến thẳng trường học kéo tôi ra tuyên truyền thì…

Tôi nghĩ đến một sinh viên năm cuối khoa Hóa Chất của trường.

Vì mê trò chuyện với người đẹp mà bị lừa, trong ngày hôm đó bị cảnh sát mang băng rôn “Có một bạn học họ Trương của khoa hóa chất đại học thủ đô trò chuyện qua mạng bị lừa ba trăm vạn, mong thầy cô giáo và các bạn sinh viên chú ý” treo trước cổng trường.

Nếu đổi thành tên của tôi thì…

Tôi run lập cập, nghĩ cũng không dám nghĩ đến.

Tôi rút kinh nghiệm xươ/ng m/áu… Tôi tự tay viết sắc văn.

Cho dù là ai viết thì cũng không yên tâm bằng chính mình viết.

Huống chi bản thân tự viết thì cơm no áo ấm, muốn thấy cái gì thì viết cái đó.

Tôi ôm lấy bàn phím rồi bắt đầu múa phím.

Câu từ trôi chảy, tốc độ tay càng lúc càng nhanh.

Khắc hẳn lúc đầu óc không tỉnh táo khi viết luận văn.

Nếu như tôi có thể dùng tốc độ này để viết luận văn thì đừng nói là tôi mà ngay cả thầy giáo cũng cảm động rơi nước mắt.

Da trắng tóc đen, khuôn mặt xinh đẹp, vai rộng eo hẹp, đồng phục hấp dẫn…

Nhìn đi, chỉ có một đêm mà mấy chục trang giấy chật kín chữ, tôi càng viết càng hăng.

Sau khi đọc đi đọc lại thật kỹ thì tôi không nhìn được muốn chia sẻ cho bạn thân xem.

Dù sao thì mẩu truyện này tôi chỉ viết cho bản thân mình đọc thôi.

Giống như cẩm y dạ hành.

Giống như phú quý bất hoàn hương.

Tôi kích động ấn chia sẻ, đồng thời còn yêu cầu bạn thân của mình viết một bài cảm tưởng dài 800 chữ.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Âm Thanh Báo Động

Chương 12
Mùa giao phối của tộc nhân ngư sắp kết thúc rồi, mà con đực mạnh nhất đảo Phỉ Thúy vẫn chưa tìm được bạn đời. Tuy hắn có thể săn được những con mồi nặng cả trăm cân, nhưng chưa bao giờ tham gia vũ hội cầu hôn của tộc hắn. Rõ ràng đây là một chú cá tội nghiệp, từ nhỏ đã tự sinh tự diệt nên không được "gia đình" dạy dỗ tử tế. Tôi dùng loa dạy hắn hát khúc cầu hôn, thậm chí còn mặc đuôi cá giả, lặn xuống đáy biển dạy hắn nhảy vũ điệu tình yêu. Chú cá này học nhanh lắm, còn bắt đầu biểu diễn cho tôi xem nữa. Thế nhưng, khi giáo sư hướng dẫn nhận được tài liệu tôi gửi về, ông ấy đã m/ắng tôi một trận vuốt mặt không kịp: "Đồ ngốc! Cậu không thấy hàm răng sắc lẹm, móng vuốt dài ngoằng với cái đuôi đầy sức mạnh kia của nó sao? Đó hoàn toàn không phải nhân ngư!" "Nó giống Siren trong thần thoại hơn. Nó có thể dễ dàng mổ bụng, móc tim cậu ra bất cứ lúc nào. Cách cầu hôn duy nhất của loài sinh vật này chính là b/ắt c/óc bạn đời như săn mồi vậy, rồi đem giấu vào một nơi không ai biết, cho đến khi bụng của đối phương đầy ắp trứng cá mới thôi." “Chạy đi! Mau chạy đi! Mau chạy đi!!!” Nhưng đã quá muộn rồi.
600

Mới cập nhật

Xem thêm