Đường lên núi rất khó đi.
Mấy hôm trước vừa mưa nên đất đ/á còn trơn, thi thoảng phải bám vào thân cây bên cạnh mới đứng vững được. Nhưng kỳ lạ là tâm trạng tôi lại tốt đến mức hiếm có.
Có lẽ vì người đi bên cạnh là Tạ Trình.
Suốt dọc đường, chúng tôi nói đủ thứ chuyện linh tinh. Từ chuyện hồi nhỏ tôi từng trốn học bị cha đ/á/nh, cho tới mấy chuyện vụn vặt trong cuộc sống hiện tại của anh. Có đôi khi tôi cố tình ki/ếm chuyện chọc anh, còn Tạ Trình thì bất lực nhìn tôi cười.
Ánh nắng xuyên qua tầng lá rậm rạp trên đỉnh đầu, loang lổ rơi xuống vai anh. Tiếng chim rừng cùng tiếng gió thổi qua tán cây hòa vào nhau khiến đoạn đường dài dường như cũng trở nên nhẹ nhõm hơn rất nhiều.
Đến chiều tối, chúng tôi tìm được một khoảng đất bằng phẳng gần con suối để dựng trại.
Nước suối rất trong, phản chiếu ánh hoàng hôn cam nhạt đang dần chìm xuống sau núi. Không khí quanh đây mát lạnh trong lành, khác hẳn trong thành phố.
Tạ Trình đang cúi người dựng lều, còn tôi thì ngồi bên cạnh nghịch nước.
Nhìn vẻ mặt tập trung của anh, trong đầu tôi bỗng nổi lên chút ý x/ấu.
Tôi lén lấy nước rồi hất mạnh về phía anh.
“Ào” một tiếng.
Nước b.ắ.n thẳng lên áo Tạ Trình.
Anh khựng lại vài giây rồi quay đầu nhìn tôi.
Tôi ôm bụng cười đến mức suýt ngã xuống suối.
“Xin lỗi nha.” Tôi cố nhịn cười: “Tay em trượt.”
Tạ Trình nheo mắt nhìn tôi vài giây, sau đó bất ngờ cúi xuống suối nước đáp trả.
“Anh!”
Lần này đến lượt tôi bị dội ướt nửa người.
Nước lạnh khiến tôi gi/ật mình la lên, còn Tạ Trình thì hiếm hoi bật cười thật sự.
Tiếng cười trầm thấp của anh hòa cùng tiếng nước chảy róc rá/ch bên tai khiến tim tôi bỗng rung lên rất khẽ.
Sau đó mọi chuyện gần như mất kiểm soát.
Tôi tiếp tục hất nước về phía anh, còn anh cũng không chịu thua. Hai người cứ như trẻ con mà đứng cạnh suối nghịch nước tới mức quần áo đều ướt sạch.
Đến khi chơi mệt, cả hai mới dần yên tĩnh lại.
Tôi chống tay lên tảng đ/á bên bờ suối, vừa thở vừa ngẩng đầu nhìn Tạ Trình.
Áo anh đã bị nước làm ướt gần hết.
Lớp vải mỏng dính sát lên cơ thể, để lộ đường nét cơ bắp săn chắc bên dưới. Những giọt nước men theo cổ anh chảy xuống, dưới ánh chiều tà lại càng khiến người ta khó dời mắt.
Tạ Trình lúc này cũng đang nhìn tôi.
Ánh mắt anh khẽ dừng lại trên người tôi vài giây rồi lập tức dời đi như thể nhận ra điều gì đó không thích hợp.
Không khí đột nhiên trở nên yên tĩnh lạ thường.
Tiếng nước suối vẫn chảy, gió núi vẫn thổi nhè nhẹ qua rừng cây, nhưng giữa chúng tôi lại xuất hiện một cảm giác ngượng ngập khó diễn tả thành lời.
Tôi ho nhẹ một tiếng rồi quay mặt đi trước.
“…Lạnh quá.”
Tạ Trình cũng khàn giọng đáp lại rất nhỏ:
“Ừm… vào thay đồ đi.”
Nhưng ngay cả lúc đứng dậy, tôi vẫn cảm nhận được ánh mắt anh dường như vừa vô thức dừng lại trên người mình thêm một lần nữa.