“Chu tổng, sau 12 giờ đêm nay, sự thật về việc bố anh hôn mê sẽ được phơi bày.” Tôi nghiêm mặt nói, không muốn giải thích dài dòng.

“Đến lúc đó, anh chỉ cần phối hợp với tôi là được.”

Tôi liếc nhìn đồng hồ, còn một tiếng nữa là đến giờ.

Nói xong tôi nhắm mắt giả vờ nghỉ ngơi, đêm nay chắc chắn không ngủ được.

Mọi người xì xào bàn tán, tiếp tục châm chọc tôi.

“Làm trò mê hoặc, giả vờ thần bí!”

“Giới trẻ bây giờ dám l/ừa đ/ảo kiểu gì cũng được, coi chừng ăn cơm tù.”

“Tối nay tôi sẽ đứng đây canh, cô ta dám lừa tiền là tôi báo cảnh sát ngay.”

“Bố mẹ dạy dỗ kiểu gì mà nh/ục nh/ã thế.”

Thật là chuyện hiếm thấy.

Nhưng tôi đã hơn nghìn tuổi, đâu thể so đo với lũ trẻ con này.

Chuyện mất mặt tôi không làm.

Thấy tôi không phản ứng, họ đều im bặt, thi thoảng lại liếc tôi bằng ánh mắt kh/inh bỉ.

Nhưng khi nhắm mắt, tôi luôn cảm nhận được tiếng gió rít trong phòng, cùng âm thanh rên rỉ mơ hồ tựa tiếng rồng gầm.

Tôi bất ngờ mở mắt, căn phòng yên ắng lạ thường, cửa đóng then cài, không có gì xảy ra.

Tiếng rồng gầm, tôi không thể nghe nhầm.

Âm thanh từ thung lũng xa xăm vang đến, rõ mồn một.

Chuyện gì đang xảy ra thế này?

Kim đồng hồ đã chỉ 12 giờ.

Mọi người đều dán mắt vào tôi chờ xem hành động tiếp theo.

Tôi rút một xấp bùa vàng dùng ngón tay phát lửa đ/ốt ch/áy, tay bắt ấn.

“Ngũ tinh trấn thái, quang chiếu huyền minh. Thiên thần vạn thánh, hộ ngã chân linh. Cự thiên mãnh thú, chế phục ngũ binh. Ngũ thiên m/a q/uỷ, vo/ng thân diệt hình. Sở tại chi xứ, vạn thần phụng nghênh. Khẩn cấp như pháp lệnh, khai!”

Vừa dứt lời, sàn nhà nứt toác một khe hở khổng lồ.

Căn phòng rung chuyển dữ dội, đồ đạc đổ vỡ tan tành.

Chẳng mấy chốc, một cầu thang sâu thẳm không đáy hiện ra từ khe nứt, đen kịt ăn sâu xuống lòng đất.

“Đi thôi?”

Tôi bước xuống trước, quay đầu ra hiệu Chu Phú Quý đi theo.

Mọi người nhìn tôi kinh hãi, thậm chí dụi mắt liên tục x/á/c nhận cảnh tượng trước mắt có thật không.

Chu Phú Quý run bần bật: “Đi... đi đâu thế?”

“Mười tám tầng địa ngục!”

“H/ồn bố anh đang ở đó.”

Tôi hơi mất kiên nhẫn, rõ ràng anh ta không muốn đi.

Nhưng đường đã đến đây, đâu còn do anh ta muốn hay không.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Học cách buông

Chương 10.
Tôi đã nhốt Giang Đình Chu trong biệt thự suốt 3 tháng. Cậu ấy ngày càng ít nói. Rèm cửa luôn kéo kín, điện thoại bị cất đi, mật khẩu cửa mỗi ngày đổi một lần. Lúc tôi bưng cháo vào phòng, cậu ấy ngồi bên mép giường, cúi đầu nhìn những vết đỏ trên cổ tay. Tôi dịu giọng dỗ dành: “Đình Chu, hôm nay ăn xong, tôi đưa em ra vườn đi dạo nhé?” Cậu ấy không ngẩng đầu, chỉ hỏi rất khẽ: “Thẩm Tử Việt, bao giờ anh mới chịu buông tha cho tôi?” Tôi vừa định đưa tay chạm vào cậu ấy, trước mắt bỗng hiện lên những dòng bình luận: [Đừng chạm nữa, cậu ấy thật sự sắp không chịu nổi rồi.] [Nửa tháng nữa, cậu ấy sẽ bắt đầu giấu thuốc.] [Thẩm Tử Việt ôm xác cậu ấy khóc đến khàn cả giọng, nhưng có ích gì chứ? Chính anh ta đã ép chết cậu ấy.] Tay tôi khựng lại giữa không trung. Giang Đình Chu theo bản năng lùi về phía sau, cả bờ vai đều run lên. Tôi nhìn đôi mắt trống rỗng đến mức chẳng còn chút ánh sáng nào của cậu ấy, rồi đột nhiên quay người lấy điện thoại, giấy tờ tùy thân và chìa khóa xe trong ngăn kéo ra: “Em đi đi.” Giang Đình Chu sững sờ. Tôi viết mật khẩu cửa lên giấy, đẩy đến trước mặt cậu ấy: “Sau này tôi sẽ không tìm em nữa.” Có lẽ là do tôi nhìn nhầm, khóe mắt cậu ấy dường như hơi đỏ lên một chút.
378
2 Thay Đồ Chương 11
3 3 tháng còn lại Chương 15
7 Ngực to thì sao? Chương 11
9 Nguyện Nguyện Chương 10
10 Ai cũng ngã thôi Chương 11
12 Thuần phục Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm