Cách đó không xa có tiếng xe cảnh sát vang lên, ánh đèn xanh đỏ càng lúc càng gần.

Trương Kỳ nhìn Trịnh Xuyên, nói: "Tôi là đạo sĩ, có thể thông linh. Anh biết vì sao trận pháp của mình mãi không thành công không?"

"Là bởi vì Trần Phong không muốn quay lại, người ch*t không thể sống lại, làm trái quy luật tự nhiên là trái với mệnh trời, cuối cùng sẽ phải trả một cái giá rất lớn."

"Trần Phong nói với tôi, trước giờ anh ấy chưa từng trách anh, cái ch*t của anh ấy cũng không phải lỗi của anh, anh ấy rất trân trọng tình bạn của hai người. Nhưng anh không thể bất chấp trói buộc anh ấy và Hiểu Vũ ở cạnh nhau được, Hiểu Vũ là người vô tội, tương lai của cô ấy vẫn còn rất dài."

"Gửi gắm tình yêu mình mong muốn lên người khác chi bằng chủ động đi tìm tình yêu thuộc về riêng mình."

Cậu ấy quay sang nhìn tôi: "Chồng cô rất yêu cô, cái ch*t của anh ấy cô không hề có trách nhiệm gì cả, anh ấy hi vọng cô đừng tự trách, sớm ngày thoát ra và đi tìm cuộc sống mới."

"Sống thật tốt, đừng để quá khứ vây ch/ặt, đây là lời chúc phúc của anh ấy dành cho cả hai người."

Trịnh Xuyên sững sờ ngồi ngây trên đất, trong miệng tự lẩm bẩm: "Không thể nào..."

Tiếng còi cảnh sát đã bao vây lấy chúng tôi, cảnh sát từ trên xe ập xuống, bắt lấy Trịnh Xuyên.

Khi Trịnh Xuyên bị áp giải lên xe cảnh sát thì đột nhiên quay đầu lại nhìn tôi, thì thầm nói: "Hiểu Vũ, anh xin lỗi."

Tôi vẫn đang chìm trong muôn vàn suy nghĩ không biết nên trả lời anh ta như thế nào, chỉ có thể gật đầu với anh ta mà thôi.

Tôi quay người nhìn trận pháp một lượt, tâm trạng cuộn trào mãnh liệt giống như sóng biển, mãi không thể bình tĩnh.

Trương Kỳ nhìn tôi: "Lần sau khi đã báo cảnh sát thì đừng hành động một mình, nhớ phải đợi cảnh sát đi cùng. Lỡ như anh ta mất lý trí thì phải làm sao? Hiểu Vũ, cô làm như vậy thật sự rất nguy hiểm."

"Từ khi nào cậu đã bắt đầu đổi xưng hô vậy?" Tôi nhìn thẳng vào mắt cậu ấy, hỏi: "Vì sao cậu không tiếp tục gọi tôi là cô Uông?"

"Trần Phong, anh còn muốn giả vờ đến khi nào nữa?"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Tiểu Câm Và Đại Ngốc

Chương 14
Tôi là một đứa trẻ câm bị gia tộc giàu có của mình ghét bỏ, ném đến trấn cổ tự sinh tự diệt. Thế rồi một ngày, tôi tình cờ nhặt được một Alpha cao lớn, gương mặt tuấn mỹ vô song. Đáng tiếc, anh ấy lại là một tên ngốc. Người ta bảo, kẻ câm với thằng khờ đúng là một cặp trời sinh. Thế là tôi dắt anh về nhà, thuận nước đẩy thuyền mà rơi vào lưới tình. Nhưng rồi đến một ngày, tên ngốc ấy không còn ngốc nữa. Qua khe cửa hẹp, tôi thấy ánh mắt anh lạnh thấu xương, thần thái hờ hững, giọng nói thanh lãnh vang lên: "Cậu nghĩ tôi sẽ thích một đứa câm sao?" "Dĩ nhiên rồi, quanh thiếu gia vốn chẳng thiếu những Omega ưu tú..." Trong phút chốc, tôi như rơi xuống hầm băng, cả người lạnh toát. Tôi quyết định giấu nhẹm tờ giấy khám thai, dứt khoát bỏ trốn. Chẳng bao lâu sau, tôi bị gia tộc bắt về để ép liên hôn. Trong căn phòng tối, Alpha ấy ép sát tôi vào đầu giường, khuôn mặt quen thuộc tiến lại gần. Ánh mắt anh nguy hiểm và u tối: "Chu Chu, em định mang bảo bối của anh trốn đi đâu hả?"
937
6 Ba Kiếp Nạn Chương 13
10 Tro Tàn Chương 29
11 Thai quỷ quấn xác Chương 11

Mới cập nhật

Xem thêm