8.

Trong mật thất động phủ, xuân quang rực rỡ... cái con khỉ! Đây là một cuộc chiến sinh t.ử.

Dược lực của rư/ợu Hợp Hoan bá đạo cực độ, nếu không song tu giải đ/ộc, ta sẽ bạo thể mà vo/ng. Nhưng ta là kẻ dị số mà Thiên đạo không dung, ngay khoảnh khắc thần h/ồn chúng ta giao hòa, Thiên đạo lại một lần nữa chấn nộ.

Ầm đùng đùng!

Cửu Thiên Thần Lôi nện xuống như không mất tiền m/ua, xuyên thấu cả sơn thể, bổ trực tiếp lên người chúng ta.

"A!" Kịch thống và khoái cảm cùng lúc ập đến, ta không nhịn được thét lên thành tiếng.

Mạnh Cô Thành che chở c.h.ặ.t chẽ cho ta, dùng tấm lưng trần hứng chịu từng đạo Thiên lôi oanh kích.

Mỗi lần lôi kích, cơ thể hắn lại r/un r/ẩy kịch liệt, da thịt bong tróc, nhưng hắn từ đầu đến cuối không hề buông tay đang ôm ta ra.

"Đừng sợ... có ta ở đây." Hắn thì thầm bên tai ta, giọng nói vỡ vụn nhưng đầy kiên định.

Thần h/ồn của chúng ta quấn quýt, giằng x/é rồi dung hợp trong lôi hỏa. Ta cảm nhận được một luồng sức mạnh to lớn và sắc bén tràn vào cơ thể mình - đó là ki/ếm ý đã bị tước đoạt của Mạnh Cô Thành!

Hắn đang lợi dụng lần song tu này, mượn thiên lôi tôi thể, cưỡng ép trọng đúc ki/ếm cốt!

Kẻ đi/ên! Đây rõ ràng là đ.á.n.h cược mạng sống!

"Mạnh Cô Thành! Ngươi không cần mạng nữa sao?!" Ta muốn đẩy hắn ra, nhưng lại bị hắn ôm c.h.ặ.t hơn.

"Thay vì sống như một con ch.ó, chẳng thà vì nàng mà đi/ên một lần." Ánh mắt thiếu niên sáng rực trong lôi quang, trong đó bùng ch/áy một tình yêu đi/ên cuồ/ng đủ sức hủy Thiên diệt Địa.

"Nếu ta thành Thần, sẽ vì nàng trảm tận mọi bất công trên thế gian này!"

Ầm! Đạo kim sắc thần lôi cuối cùng giáng xuống. Mạnh Cô Thành ngâm dài một tiếng, một luồng ki/ếm ý vàng kim từ cơ thể hắn v.út thẳng lên trời, đ.á.n.h tan mây m/ù sấm sét.

Ki/ếm cốt, quy vị!

Ta lịm đi trong lòng hắn, nhìn thiếu niên vừa tắm m.á.u trùng sinh, nơi khóe mắt rơi xuống một giọt lệ. Thanh ki/ếm này, cuối cùng cũng mài thành rồi.

9.

Sau khi song tu, qu/an h/ệ của chúng ta đã xảy ra sự thay đổi về chất. Nếu trước đây là b.a.o n.u.ô.i và kẻ được bao nuôi, thì giờ đây là một loại qu/an h/ệ cộng sinh khiêu vũ trên đầu mũi đ/ao.

Để giúp Mạnh Cô Thành củng cố hoàn toàn ki/ếm cốt, ta bắt buộc phải đến Bí cảnh Thượng Cổ tìm một vị thần d.ư.ợ.c mang tên Chú Cốt Thảo.

"Ta phải cùng Tiêu Đoạn Ngọc đi bế quan, chừng một tháng." Trước lúc khởi hành, ta đã nói dối Mạnh Cô Thành.

Mạnh Cô Thành đang lau chùi thanh bản mệnh ki/ếm mới đúc, nghe vậy thì động tác khựng lại. Hắn quay lưng về phía ta, giọng nói không rõ cảm xúc: "Nhất định phải đi sao?"

"Chàng cũng biết đấy, ta là Tiên tôn phu nhân, mấy chuyện lễ nghi bề mặt này không đẩy đi được." Ta bước tới ôm lấy eo hắn từ phía sau, áp mặt vào tấm lưng rộng bản của hắn: "Ngoan ngoãn ở nhà chờ ta, về sẽ có kẹo cho chàng ăn."

Mạnh Cô Thành im lặng hồi lâu mới xoay người lại, khẽ hôn lên trán ta: "Được. Ta chờ nàng."

Thế nhưng, ngay khoảnh khắc ta xoay người rời đi, ta không nhìn thấy vẻ u ám thoáng qua nơi đáy mắt hắn và... sự thấu thị như đã nhìn thấu mọi chuyện.

Bí cảnh đầy rẫy hiểm nguy, đó cũng là lý do ta giấu Mạnh Cô Thành. Ta c/ắt đuôi tai mắt của Tiêu Đoạn Ngọc, một thân một mình xông vào cấm địa. Suốt dọc đường trảm sát Yêu thú, ta cũng mang không ít thương tích.

Ngay khi ta vừa hái được gốc Chú Cốt Thảo ấy, truyền âm phù đột ngột sáng lên.

Là Mạnh Cô Thành.

"Phu nhân, điểm tâm hôm nay không ngon." Giọng thiếu niên mang chút nũng nịu, khiến lòng ta mềm nhũn.

"Chờ ta về sẽ làm cho chàng." Ta thở dốc, cố gắng bình ổn hơi thở hỗn lo/ạn để hắn không nhận ra điều bất thường.

"Phu nhân... chỗ nàng sao lại có tiếng gió?"

"Ta... ta đang hóng gió trên đỉnh núi mà."

"Thế sao?" Giọng Mạnh Cô Thành đột nhiên lạnh thấu xươ/ng, "Nhưng mà ta lại ngửi thấy... mùi m.á.u tanh."

Tim ta đ/ập hụt một nhịp, "Chàng đang ở đâu?"

"Ta đang ở ngay sau lưng nàng."

Ta mạnh mẽ quay đầu lại. Chỉ thấy Mạnh Cô Thành tay xách trường ki/ếm, đứng ngay cửa vào Bí cảnh, bạch y đẫm m.á.u, ánh mắt âm u nhìn ta.

"Tại sao lại gạt ta?" Hắn từng bước tiến lại gần, mỗi bước đi đều mang theo áp lực khiến người ta nghẹt thở.

"Chẳng phải nàng đi bế quan cùng Tiêu Đoạn Ngọc sao? Nàng là vì gốc cỏ này... mà đến mạng cũng không cần nữa sao?"

Lời nói dối bị vạch trần rồi.

10.

Ta còn chưa kịp giải thích, một luồng uy áp kinh h/ồn bạt vía đã từ trên trời giáng xuống.

Tiêu Đoạn Ngọc đến rồi. Hắn vẫn luôn âm thầm theo dõi ta!

"Thật là một màn tình thâm nghĩa trọng khiến người ta cảm động đến rơi lệ." Tiêu Đoạn Ngọc lơ lửng giữa không trung, phía sau là mấy vị Trưởng lão của Lăng Tiêu Tông. Hắn nhìn ta và Mạnh Cô Thành với ánh mắt kh/inh miệt như nhìn hai con kiến hôi, "Không ngờ phu nhân của bản tôn lại nuôi một con sói mắt trắng, còn vì hắn mà tự ý xông vào cấm địa."

"Tiêu Đoạn Ngọc, đừng diễn kịch nữa." Đã đến nước này, ta cũng chẳng buồn đóng vai hiền thê nữa, trực tiếp ném gốc Chú Cốt Thảo cho Mạnh Cô Thành: "Cầm lấy!"

Sắc mặt Tiêu Đoạn Ngọc đại biến, vung tay định cư/ớp đoạt: "Chán sống rồi!"

Mạnh Cô Thành đón lấy Linh thảo, trực tiếp nuốt vào bụng. Trong chớp mắt, kim quang đại chấn. Ki/ếm ý bị kìm nén bấy lâu hoàn toàn bùng n/ổ, vạn ki/ếm trong Bí cảnh đồng loạt ngân vang.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Thiếu gia và tôi

Chương 16.2
Tôi là thiếu gia giả trong một câu chuyện thiếu gia thật giả. Trong nguyên tác, sau khi thiếu gia thật trở về, tôi điên cuồng tìm đường chết để tranh giành sự yêu thương. Thậm chí không tiếc lấy thân mình làm mồi, dùng pheromone dụ dỗ Giang Cảnh Xuyên phát tình, mất kiểm soát trước đám đông. Cuối cùng, tôi bị ba đuổi ra khỏi nhà, rơi vào chốn phong trần, chết thảm ngoài đường trong một đêm đông. Sau khi thức tỉnh, để giữ lấy vinh hoa phú quý của mình, tôi ngoan ngoãn nghe lời thiếu gia thật, hết lòng lấy lòng hắn. Không ngờ, ánh mắt thiếu gia thật nhìn tôi lại ngày càng nóng bỏng. Hắn lén lấy đồ lót của tôi, còn lộ ra răng nanh khi nhìn tuyến thể của tôi. Giang Cảnh Xuyên khẽ cười, ấn tay lên bụng dưới của tôi: “Anh à… sinh cho em một đứa con đi, như vậy sẽ không ai đuổi anh đi nữa.”
333
8 Xe Buýt Số 0 Chương 15
11 Ôm trăng Chương 19

Mới cập nhật

Xem thêm