Chúng tôi ở trong đó đợi suốt một buổi.
Đợi đến lúc làm việc.
Bùi Uyên thậm chí còn thay cả bộ quần áo mới.
Đồng tử ta chấn động.
"Ngươi..."
Chưa đợi Bùi Uyên mở miệng.
Trần Ngọc đỏ bừng mặt, nhanh miệng đáp:
"Bùi đại ca sợ quần áo bị bẩn nên cẩn thận thôi, ngươi đừng có suy nghĩ lung tung."
Ta mặt mày bình thản.
Nhưng trong lòng như nuốt phải quả chanh chua.
Nén cảm giác muốn khóc, ta cúi đầu lục lọi chiếc hộp nhỏ trong tay Bùi Uyên.
"Đây là vật mà Trần cô nương mang đến đúng không, đưa cho ta chứ?"
Thế nhưng.
Chưa kịp chạm tay vào nắp hộp.
Bùi Uyên đột nhiên quăng tay ta ra.
Hắn như bảo vệ bảo bối, giấu chiếc hộp sau lưng.
Quắc mắt liếc ta một cái.
"Thứ gì ngươi cũng dám đụng vào? Có biết trong này là..."
"Bùi đại ca, sao lại hành hạ một tiểu cô nương như vậy!"
Trần Ngọc thẳng thừng đứng chắn trước mặt ta.
Ngoảnh lại trách móc Bùi Uyên.
"Thôi được rồi, anh mau cất đồ đi."
Bùi Uyên lạnh lùng liếc nhìn ta, gật đầu nghe lời.
Khi hắn đóng cửa sau.
Trần Ngọc vỗ vai ta.
"Sao thế, không bị dọa chứ?
"Người nhà hắn vốn tính vậy, đối với kẻ ngoài luôn ăn nói vô ý tứ."
Cả người ta khựng lại.
Vừa định chỉ vào mình hỏi lại xem kẻ ngoài kia có phải là ta không.
Đã bị nàng ngắt lời lảm nhảm.
"Nhưng cô cũng vậy, đạo lý phi lễ vật thị không hiểu sao?
"Bùi đại ca tính tình hiền lành, cô vô lễ với hắn thì không sao. Nhỡ sau này chia tay, đến chỗ người khác làm thế thì tính sao?"
Nghe vậy.
Ta như bị hắt cả gáo nước lạnh vào mặt.
Không tin nổi hỏi:
"Ý cô là gì, hắn định viết thư hưu thê?"