Beta: Gemini

………………………………………………….

Bây giờ, bài Weibo đứng đầu cũng chỉ được mười mấy ngàn lượt chia sẻ, mà cái thông báo Weibo trang bìa kia của “ViVi” trong một đêm đã được một trăm ngàn lượt chia sẻ, lượt yêu thích hơn 40 vạn, bên dưới là vô số bình luận kích động của bạn bè trên mạng.

Weibo cá nhân của Tiêu Vũ Đồng, trước kia tuyên bố mấy cái bản gốc chụp ảnh ngoài lề, bạn bè không người hỏi han giờ cũng chia sẻ đi/ên cuồ/ng.

[Mịa nó mịa nó mịa nó! Tôi thấy được cái gì! Sống lâu mới thấy! Cung Húc Lạc Thần cuối cùng cũng chụp chung với nhau rồi!]

[Cái tin ngoài lề này cũng quá hấp dẫn đi! Thật sự muốn xem hai người bọn họ oán gi/ận lẫn nhau! Chính thức phát kẹo a!]

[Trời ạ trời ạ trời ạ! Tâm lão hủ nữ muốn n/ổ tung! C/ầu x/in hai người mau kết hôn đi!]

[CP Thần Húc một vạn năm!]

[Ai nói tình hữu nghị nhất định phải hoà hợp khách khí ở bên ngoài, Cung Húc và Lạc Thần quen biết tới nay mặc dù vẫn luôn oán gi/ận lẫn nhau, nhưng cùng tiến cùng lui với gian khổ, đây mới thực sự là tình anh em được không! So với cái giới giải trí thì thứ tình cảm co giãn này tốt hơn nhiều!]

[Hóa ra là “ViVi”, Fashion Magazine nổi tiếng từ xưa, lúc tôi lên trung học phổ thông đều đặt m/ua mỗi kỳ… ]

…………………….

Công ty, trong phòng làm việc.

Cung Húc vừa tỉnh ngủ dụi dụi con mắt, mặt kinh ngạc nhìn số lượt chia sẻ và yêu thích đ/áng s/ợ kia, “Ách, tỉnh lại sau một giấc ngủ lại xảy ra cái gì đây, Diệp ca, anh đầu quân* cho tụi em rồi hả?” (đầu quân cũng như là thủy quân)

Vẻ mặt Lạc Thần cũng mê mang.

Diệp Oản Oản một bên không ngừng đá/nh trả lời vào điện thoại, một bên khẽ cười trả lời, “Tôi cũng không có tiền để đầu quân, những thứ này hệ thống cung cấp sẵn.”

Diệp M/ộ Phàm vừa xem thật nhanh tất cả tin tức liên quan, vẻ mặt đầy thán phục, “Tại sao có thể là thủy quân, lượng dự b/án của tạp chí không làm giả được, đơn đặt hàng cũng đã mở b/án năm chục ngàn bản, hơn nữa còn không ngừng tăng…”

Mấy người đang nói chuyện, đột nhiên Cung Húc xù lông giống như mèo con bị dẫm đuôi, “Mịa nó! Vì cái gì tiểu gia là thụ! Các người mới là thụ, cả nhà các người đều là thụ*!!!”

(*thụ: là người con trai nằm dưới đó… khụ khụ ta rất trong sáng nha, ta chỉ là nổi m/áu hủ thôi~)

Trọng điểm chú ý của cái tên này… Thật sự là mãi mãi cũng không bình thường như vậy…

…………….

Cao ốc tạp chí “ViVi”, giờ phút này tất cả mọi người đều đã bận rộn xoay vòng.

“Tiểu Giang, nhanh đóng đem trang đặt hàng đóng lại, không thể lại để cho bọn họ tiếp tục lên đơn, tồn kho không đủ! Mau mau nhanh nhanh!”

“Kiều Kiều, nhanh đi nhà máy in một chuyến để in thêm, cái gì? Chỉ có thể in thêm mười ngàn? Cái này nhất định không đủ! Vậy thì đi tìm nhà khác hỏi một chút! Có thể tìm bao nhiêu nhà liền tìm bấy nhiêu nhà!”

“Mick, bộ ảnh chủ đề thứ ba sửa xong chưa? Còn có bộ ảnh bốn người chụp chung! Nhanh một chút!”

Sáng sớm, Tiêu Vũ Đồng liên tục bận rộn đến ngụm nước cũng không kịp uống, điện thoại của toàn bộ tòa tạp chí cũng muốn ch/áy máy,trong đó có không ít người của giới giải trí đã lâu không qua lại cố ý gọi điện thoại tới chúc mừng.

Sài Vĩnh Lê nhìn nhân viên trong phòng làm việc bận rộn, có cảm giác giống như cách một đời…

Anh ta không thể nghĩ tới, trang bìa kỳ này bởi vì bất đắc dĩ mới chụp, lại mang đến cho “ViVi” thay đổi lớn như vậy, để cho “ViVi” nhảy một cái trở về đỉnh cao…

………………

So với bên “ViVi” vui mừng phấn khởi, giờ phút này trạng thái của tòa tạp chí “Sắc Đẹp” có thể tưởng tượng được.

“Ầm”, Lương Sùng dùng sức vỗ bàn một cái, vẻ mặt không cách nào tin tưởng, “Cái này là không thể nào! Đây là giả! Mấy con số này tuyệt đối là giả!”

Bên cạnh trợ lý ở nơm nớp lo sợ nói, “Nhưng mà, tôi mới vừa hỏi thăm được, bên “ViVi” đã liên lạc mấy nhà máy in thêm rồi, nên không phải là giả…”

Hơn nữa cái nhiệt độ như che ngập trời trên mạng này cũng không làm giả được …

“Ch*t ti/ệt!” Lương Sùng khẽ nguyền rủa một tiếng, lập tức gọi điện thoại cho Thái Dũng Thắng, nhưng bên kia vẫn không gọi được.

Hiện tại…… Người sứt đầu mẻ trán sợ là Thái Dũng Thắng.

Anh ta mới tỉnh dậy từ trên giường của Dương Lộ Thiến, điện thoại gần như muốn n/ổ luôn.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Beta Bệnh Kiều Buông Tay

Chương 10
Tôi là một Beta bệnh kiều, u ám và cố chấp. Từng phút từng giây, tôi đều kiểm soát mọi hành tung của bạn trai Alpha. Một ngày như mọi khi, lúc tôi mở phần mềm giám sát lên để lén theo dõi anh, trước mắt bỗng hiện ra hàng loạt bình luận. [Thật không chịu nổi tên Beta bệnh kiều làm nam phụ này. Chiếm hữu công đến ngạt thở luôn. Xem tiếp chắc tôi bỏ truyện mất.] [Đừng vội. Đừng thấy công bây giờ ngoan ngoãn nghe lời mà tưởng thật. Anh ấy chỉ đang nhẫn nhịn, chờ thời cơ thôi. Lòng kiêu hãnh của một Alpha cấp S, sao có thể để một Beta chà đạp được?] [Đúng vậy. Chẳng bao lâu nữa, công sẽ bắt tay với thụ, khiến công ty của bố tên Beta này phá sản. Đến lúc đó, cậu ta sẽ chẳng còn gì để uy hiếp nam chính công nữa.] [Ha ha ha! Nghĩ đến cảnh công còn giúp người cha Alpha của Beta đồng cảnh ngộ ly hôn, rồi nam phụ và ông bố điên loạn của cậu ta phải sa cơ lỡ vận, lưu lạc đến tiệm massage chân kiếm sống là thấy hả dạ rồi...] Tôi hoảng hốt. Tôi bắt đầu trả lại tự do cho Lục Cảnh Hành, thậm chí còn chủ động đề nghị chia tay. Thế nhưng Alpha lại đỏ hoe mắt, đè tôi xuống giường: "Vì sao em không thể chỉ để tâm đến một mình anh? Em định ép anh đến chết sao?"
448
4 Mèo của anh Chương 15
8 Yêu Nhầm Chương 14
10 Nhật Ký Bảo Vệ Chương 25
12 Hôn lễ cổ quái Chương 9

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Kế hoạch giải cứu anh em song sinh của Ma Hoàn Linh Châu

Chương 8
Tôi và em gái song sinh của mình, trong trại trẻ mồ côi, được công nhận là Ma Hoàn và Linh Châu. Tôi phụ trách dùng vũ lực thu phục, em ấy phụ trách dùng lời lẽ giáo hóa. Chúng tôi một văn một võ, một tĩnh một động, đánh khắp trại trẻ mồ côi không đối thủ. Thế nhưng, chẳng ai dám nhận nuôi. Mãi đến khi lên cấp 3, mới có một cặp vợ chồng đồng ý đưa cả hai chúng tôi đi. Họ có một cặp con trai sinh đôi. Người anh bị tự kỷ nhẹ, trầm mặc đờ đẫn. Người em hướng ngoại lại còn hỗn xược, là một cái máy gây rắc rối tự động. Vì thực sự không hợp nhau, hai vị thiếu gia sống ở hai căn biệt thự riêng biệt, giữa họ rất ít khi gặp mặt. Chú dì vừa nhìn thấy chị em chúng tôi đã vô cùng hài lòng: "Vừa khéo, đứa trầm tĩnh chơi với đứa trầm tĩnh, đứa hiếu động chơi với đứa hiếu động, tìm đâu ra sự phù hợp thế này chứ?" Kết quả là quản gia nhầm người. Tôi bị đưa vào biệt thự của người anh tự kỷ. Em gái thì đến biệt thự của người em nóng nảy. Sau khi kỳ thi đại học kết thúc, chú dì từ nước ngoài trở về, muốn quan tâm đến tình hình gần đây của các con trai. Đầu tiên, họ thấy người anh đang ngồi xổm ngoài cửa phòng ngủ của tôi, vừa lau nước mắt vừa gõ cửa: "Em đã không thèm để ý đến anh một tiếng đồng hồ rồi, em có biết một tiếng đồng hồ vừa qua anh đã trải qua như thế nào không? Hóa ra anh chỉ là một ngọn cỏ nhỏ bị mưa làm ướt bên đường, có cũng được mà không có cũng chẳng sao, gọi thì đến đuổi thì đi, anh là lựa chọn E, anh là phương án B, có phải em không cần anh nữa rồi đúng không? Vậy thì anh sống làm gì nữa, hu hu hu..." Lại nhìn thấy người em đang quỳ dưới chân em gái tôi, dùng mặt cọ vào đầu gối em ấy làm nũng: "Hôm nay ở nhà em đọc sách cả ngày, không chạy lung tung, cún con ngoan có phần thưởng gì không?" Chú dì trước mắt tối sầm lại, rồi lại tối sầm thêm lần nữa.
Hiện đại
Ngôn Tình
18
Phụng Phật Chương 11
Gấm và Gỉ Chương 7