Beta: Gemini

———————–

“Ối trời, không có phát hiện… Làm sao bây giờ… Đều tại các người, ai cũng nói…đem xe lái để xa một chút sao… Xe đã chạy đến bên cạnh xưởng rồi, nếu có người đều sẽ có thể nghe được chúng ta đến đây.”

Trong đám lính đ/á/nh thuê, có một người không lớn tuổi lắm, tướng mạo có mười phần ngọt ngào đáng yêu của một tiểu Loli, bĩu môi than phiền.

“Trời ạ, tôi đã sớm phanh xe rồi, nhưng xe không ngừng được, tôi đâu có biện pháp gì, tôi đã nói tôi không lái xe, vậy mà các người cứ để cho tôi lái, thật sự lúc nãy tôi cũng muốn trực tiếp d/âm ch*t họ.” Trong đó có một người có dáng vẻ m/ập mạp, vẻ mặt oan ức.

“Hazz… Ngay cả xe mà cũng không biết lái, cậu nói xem mỗi ngày cậu ăn nhiều như vậy, chỉ lãng phí thịt toàn thân.”

Một mỹ nam tóc dài, gảy móng tay, hừ lạnh nói:” Vừa xuống xe đã bị phát hiện, làm sao bây giờ, làm sao bây giờ đây!”

Dứt lời, mỹ nam tóc dài, đem khủy tay đ/ấm lên người của người m/ập.

“Ai da, cậu có thể đừng dùng nấm đ/ấm nhỏ của cậu đ/á/nh lên ng/ực của tôi không.” Người m/ập nói với vẻ mặt gh/ét bỏ.

“Bảo Nhi, bị phát hiện thì có sao đâu, có Cường ca ở đây, sợ gì chớ!” Đứng phía trước mỹ nam tóc dài là một người đàn ông cường tráng có râu nói.

Nghe thế, mỹ nam tóc dài nhích lại gần trong lòng người đàn ông có râu: “Cường ca, vẫn tốt hơn m/ập mạp ch*t bầm kia nhiều! Có Cường ca ở đây, em không có sợ chút nào!”

“Ha ha, Bảo Nhi, cần gì phải sợ, Cường ca ở đây, cho dù trời sập thì không phải có Cường ca chống cho em sao!” Người đàn ông cười phóng khoáng.

“Đừng dọa người, hai người các anh chú ý chút đi, đây là nơi công cộng.” Người m/ập nhìn người đàn ông có râu, nhịn không được nói.

Còn chưa đợi người đàn ông có râu nói gì thì có một lão giả* chậm rãi đi ra khỏi đoàn lính đ/á/nh thuê. (*lão giả là ông già, ông lão, lão già. Mình để lão giả luôn vì để ông lão nghe già quá luôn ấy ^^)

Lão giả vẻ mặt âm trầm, đáy mắt lo lắng: “Đừng nói nhảm, mau đi giải quyết mấy con chó kia trước đi.”

“Để tôi làm… Để tôi làm cho!” Tiểu Loli lập tức nhảy ra, nhanh chân đi về phía trước.

Giờ phút này, người đàn ông trên người có trang bị vũ khí đang canh giữ gần nhà xưởng, thấy trong đám lính đ/á/nh thuê có một tiểu Loli dáng vẻ ngọt ngào đáng yêu đi đến, rối rít nhìn nhau.

“Ai nha… Các anh trai, dáng vẻ các anh thật khó coi… Nhưng mà, các anh có thể lựa chọn một kiểu ch*t tương đối đáng yêu một chút… Em giới thiệu cho các anh nha, như là bị đ/ộc ch*t nè, trúng đạn ch*t nè, bị lựu đạn n/ổ ch*t nè, bị lựu đạn n/ổ ch*t nè, bị xe đ/âm ch*t nè, bị d/ao găm gi*t ch*t… Các anh cảm thấy cái nào được.” Tiểu Loli nhìn mấy người đàn ông đang đứng trước mặt mình, hì hì cười nói.

“Muốn ch*t.”

Ngay sau đó, mấy người lập tức dùng họng sú/ng nhắm ngay tiểu Loli.

Nhưng mà, ngón tay chưa kịp bóp cò, trong hư không cũng lóe hàn quang.

“Phốc”

“Phốc xuy”

Mấy người đàn ông vũ trang, thậm chí không kịp kêu đ/au đã bị d/ao găm cắm vào ngay mi tâm.

Lúc này, tiểu Loli vỗ tay một cái, vẻ mặt lẫn con người cười hiền lành: “Em cảm thấy là… Bị d/ao găm gi*t ch*t là đáng yêu nhất nha!”

Lời của tiểu Loli vừa dứt, mấy phần tử vũ trang đã tê liệt ngã nằm trên đất.

“Thế nào… Lợi hại không, lợi hại không!!!” Tiểu Loli sau khi giải quyết mấy người đàn ông vũ trang, quay người nhìn đoàn lính đ/á/nh thuê phía sau, khom lưng làm mặt q/uỷ.

“Thật dọa người, tôi cảm thấy, không bằng vừa rồi để tôi lái xe đ/âm ch*t tất cả bọn họ đi!” Người m/ập tiến lên, mở miệng cười nói.

“Đừng nói nhảm!” Rất nhanh lão giả phất tay: “Hôm nay, bất kể thế nào, phải tìm ra món đồ kia, gi*t ch*t toàn bộ bọn họ!”

Lão giả nói xong, một đám lính đ/á/nh thuê cẩn thận đi vào trong nhà xưởng.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Tận thế tôi bị tất cả bỏ rơi

Chương 18
Tôi là anh trai của nam chính thụ trong một cuốn tiểu thuyết đam mỹ mạt thế, một kẻ ốm yếu bệnh tật, không chút sức chiến đấu, lại còn là cái gai trong mắt tất cả mọi người. Ai nấy đều khuyên Hạ Cần hãy vứt bỏ tôi đi. Lòng tôi tràn ngập hận thù. Tôi cố tình dẫn dụ đám zombie đông đúc kéo đến. Định bụng sẽ cùng chết chung một chỗ. Rồi nhân lúc hỗn loạn sẽ dẫn Hạ Cần bỏ trốn. Nào ngờ, cuối cùng người duy nhất bị đẩy vào bầy thây ma lại chính là tôi. Giọng điệu của đội trưởng đầy vẻ chế nhạo: "Mày tưởng bọn tao cũng là loại phế vật trói gà không chặt như mày sao?" "Hạ Cần đã sớm nhắc nhở bọn tao rồi." Tôi không thể tin vào tai mình. Nhìn về phía Hạ Cần - người đang khoanh tay đứng nhìn với ánh mắt lạnh lùng. Mở mắt ra lần nữa, tôi đã quay trở lại cái ngày mà đội ngũ xảy ra phân tranh, đội trưởng đang có ý định đuổi tôi đi. Tim tôi run lên bần bật. "Tôi... tôi đi ngay bây giờ đây..."
13.86 K
10 Đồng nữ Chương 7

Mới cập nhật

Xem thêm