Người vào hội trường dần đông hơn, buổi khiêu vũ cũng chính thức bắt đầu.

Một bóng người quen thuộc tiến về phía tôi.

Hạ Vân Sinh - bạn của anh trai Hà Dạng, không hiểu sao mấy nay anh ta cứ khăng khăng theo đuổi tôi.

Tôi vội quay lưng, anh ta nhanh mắt phát hiện rồi hét lớn: “Cô Tô ơi!"

Giọng anh ta vang đến mức thu hút ánh nhìn của phân nửa hội trường.

Không nỡ để anh ta mất mặt, tôi đành mỉm cười ngoảnh lại: "Chào anh Hạ."

Hạ Vân Sinh mắt sáng rỡ giơ tay mời: "Có thể mời em khiêu vũ không?"

Tôi do dự đưa tay, bất ngờ một bàn tay từ phía sau chộp lấy cổ tay tôi.

Bóng người cao lớn áp sát, giọng nói quen thuộc vang lên trên đỉnh đầu: "Cô ấy là bạn nhảy của tôi."

Tôi sững người, ngẩn ra nhìn lên mặt người đang cúi xuống. Mái tóc vuốt keo gọn gàng và bộ vest đen may đo hoàn hảo khiến Lục Bạc Chu trước mắt khác xa hình ảnh trong ký ức tôi.

Thêm chút xa lạ.

Anh cũng đang nhìn xuống, bàn tay đặt ở eo tôi nóng rực như muốn đ/ốt ch/áy làn da.

Tôi hoảng hốt lùi nửa bước.

Hạ Vân Sinh nghi hoặc hỏi: "Cô Tô thật sự quen người này?"

Tôi gật đầu như máy.

Hà Dạng thì thào đầy phấn khích: "Cô Tô ơi, đây chính là người bạn của anh trai em mà em nhắc đến đấy, hai người quen nhau sao?"

Tôi đáp qua quýt: "Cũng... coi như quen."

Hạ Vân Sinh vẫn không chịu buông tha: "Dù có quen thì cô Tô vẫn có quyền tự chọn bạn nhảy chứ."

Nhưng Lục Bạc Chu không cho tôi cơ hội lựa chọn, trực tiếp kéo tôi vào sàn nhảy.

Anh dẫn nhịp quá nhanh, vốn đã vụng về lại càng lóng ngóng, tôi suýt ngã dúi xuống đất mấy lần.

Lục Bạc Chu chế nhạo: "Kỹ thuật kém cỏi thế này mà cũng đòi khiêu vũ?"

Tôi phản pháo: "Đây là lần đầu em khiêu vũ thực sự mà!"

"Lần đầu?" Giọng anh dịu xuống, bước chân chậm lại: "Trước giờ chưa từng nhảy với ai?"

Tôi cáu kỉnh: "Chỉ từng tập ở trường với bạn cùng lớp."

Không hiểu câu nói nào của tôi đã khiến anh vui, Lục Bạc Chu đột nhiên nắm ch/ặt tay tôi, tay kia ôm eo dẫn tôi nhập nhịp như đang giảng bài.

Hà Dạng dựa bàn liếc mắt nháy nhóa, rõ ràng đang hiểu lầm mối qu/an h/ệ giữa chúng tôi.

Đang định lắc đầu với cô bé, eo tôi bị siết mạnh khiến cả người đổ dồn về phía trước, áp sát vào Lục Bạc Chu.

Anh cúi xuống thì thầm bên tai tôi, giọng lạnh băng: "Gã đàn ông kia đẹp trai lắm hả?"

Tôi nhìn mãi mới phát hiện Hạ Vân Sinh đứng sau lưng Hà Dạng: "Liên quan gì đến anh?"

Anh đã có nữ chính rồi còn không cho tôi ngắm người khác sao?

"Liên quan gì đến anh à?" Lục Bạc Chu bỗng cười khẽ, hơi thở phả vào tai khiến tôi rùng mình.

Nụ cười ấm áp mà mang theo hơi thở của mãnh thú rình mồi.

Gáy tôi lạnh toát.

"Rồi em sẽ biết."

Vừa dứt lời, cảm giác hẫng chân quen thuộc ập đến.

Lục Bạc Chu bế ngang tôi, giam ch/ặt trong vòng tay. Anh gật đầu với anh trai Hà Dạng vừa tới nơi: "Cô ấy không khỏe, tôi đưa về trước."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Đội trưởng tịch thu bút tiêm cấp cứu của tôi, kiếp này tôi tiễn cô ta vào tù

Chương 11
Đội trưởng quản lý tập sự của tôi tự xưng là nữ hoàng thép trong môi trường làm việc kiểu sói. Ngày đầu tiên của đợt sát hạch nơi hoang dã, cô ta đứng giữa lều, tay xách túi rác màu đen, thu sạch mọi tấm thẻ bài cứu mạng của mọi người. "Đã vào Tập đoàn Đỉnh Diệu thì đừng tự coi mình là đứa trẻ to xác. Thuốc xịt côn trùng, thuốc chống dị ứng, túi sơ cứu, tất cả nộp lên hết." Cô ta chìa tay về phía tôi. "Dị ứng không phải bệnh, đó là do ý chí phá vỡ vùng an toàn của cô không đủ kiên định." Kiếp trước, vì sợ ảnh hưởng đến kết quả chuyển chính thức, tôi đã nộp bút tiêm cấp cứu adrenaline. Ba ngày sau, để giành vị trí quán quân trong đợt sát hạch, cô ta dẫn chúng tôi đi đường tắt xuyên qua khu vực cấm có tổ ong độc. Tôi bị ong độc đốt dẫn đến sốc phản vệ, quỳ rạp dưới bùn, tay móc họng cầu xin cô ta trả lại bút tiêm. Cô ta giơ máy quay thể thao lên ghi hình tôi, giọng nói lạnh lùng như một vị thần cao cao tại thượng. "Thưa quý vị trước ống kính, chốn công sở không tin vào nước mắt, không chịu nổi thì chính là thứ phế vật bị đào thải." Tôi đã không chịu nổi và tử vong vì sốc phản vệ. Mở mắt ra lần nữa, tôi đã trở về đúng ngày báo danh đợt sát hạch hoang dã.
Sảng Văn
Hiện đại
0