Đồ Nhát Gan

Chương 12

22/10/2025 18:28

Cậu còn giục tôi:

“Ăn đi, lát nữa nguội mất.”

Một lát sau, tôi chợt hỏi:

“Sao cậu biết tôi về lại thành phố B?”

Tập Thanh nghiêng đầu, có chút ngạc nhiên:

“Anh đăng lên mạng rồi mà.”

Bài đăng đó là để dằn mặt người đàn ông kia — nói cho ông ta biết, dù ch*t tôi cũng không đi thăm đứa “con riêng” đó.

Nếu là bình thường, tôi hẳn sẽ đùa cậu vài câu, nói kiểu như: “Quan tâm tôi vậy, chẳng lẽ là thích tôi rồi à?”

Nhưng hôm nay, tôi lại chẳng cười nổi.

“Tập Thanh.”

Lần đầu tiên, tôi nghiêm túc gọi thẳng tên cậu.

Tập Thanh đang mải nghĩ gì đó, nghe tôi gọi thì ngẩng đầu, vẻ mặt ngơ ngác.

“Tập Thanh, cậu quan tâm tôi như vậy… không phải là thích tôi thật chứ?”

Tôi thầm đếm ba giây trong lòng, nghĩ nếu cậu đỏ mặt thì coi như tôi chỉ nói đùa.

Thế nhưng, cậu im lặng, mím môi không đáp.

Tôi không cười, mà khuôn mặt cậu cũng căng cứng.

Bầu không khí chùng xuống.

Đôi mắt ấy lại ánh lên lớp sương mờ như sắp rơi lệ.

Tôi khẽ thở ra, cuối cùng nói:

“Bình giữ nhiệt tôi rửa rồi, sẽ gửi lại cho cậu.”

“Sau này… đừng gặp nhau nữa.”

“Tôi sẽ không thích cậu đâu.”

Dù sao, tôi cũng chẳng định ở lại nơi này.

Chúng tôi, không thể có kết cục gì tốt.

So với việc để Tập Thanh cứ ngây ngô dành tình cảm cho một Alpha không thể có hồi đáp, thà để cậu sớm nhìn rõ thực tế còn hơn.

Tôi cứ tưởng với tính cách của Tập Thanh, cậu sẽ bật khóc nức nở.

Nhưng không. Cậu chỉ khịt khịt mũi, cố kìm nước mắt, rồi hỏi rất bình tĩnh:

“Anh còn ăn không? Không thì tôi dọn mấy thứ này đi.”

Lúc rời đi, mắt cậu đỏ hoe, nước mắt còn vương, vội kéo khăn quàng che lại.

Tôi định tiễn Tập Thanh ra cửa, nhưng cậu không chịu, còn gi/ận dỗi nói:

“Từ nay, anh yên tâm, tôi sẽ không bao giờ gặp anh nữa.”

Tôi đứng bên ban công, để gió lạnh lùa qua, nhìn bóng dáng nhỏ bé như chú chim cánh c/ụt kia chậm rãi đi xa.

Trong lòng lại dấy lên một nỗi trống trải kỳ lạ.

Hút nửa điếu th/uốc, tôi mới bình tâm lại.

Phải, tôi cũng nhận ra rồi — tôi thật sự có chút thích Tập Thanh.

Nhưng thì sao?

Tôi sẽ không kết hôn với một Omega bình thường, sống ở một thành phố nhỏ hẻo lánh như thế.

Một chút rung động này… chẳng đủ để khiến tôi thay đổi cả cuộc đời mình.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Đêm giao thừa, bố mẹ tặng chị gái một căn nhà làm của hồi môn

Chương 6
Trên bàn tiệc đêm giao thừa, bác cả nâng ly chúc rượu bố mẹ tôi. "Anh cả, chị dâu tặng con gái lớn một căn nhà kèm 2 triệu tiền mặt, đúng là hào phóng thật đấy!" Đôi đũa trên tay tôi khựng lại. Bác cả lại rót thêm một ly rượu, hướng về phía tôi nói: "Cháu gái thứ hai tâm địa rộng lượng, bác cũng mời cháu một ly!" Thấy vẻ mặt đầy khó hiểu của tôi, bác cả ngạc nhiên thốt lên: "Cháu không biết à? Chị cháu được cho nhà và tiền, còn cháu thì được cho một chiếc chăn tơ tằm." "Cũng phải thôi, cháu có công việc tốt, kiếm được nhiều tiền, chị cháu không có việc làm nên càng cần được đảm bảo hơn." Tôi chậm rãi quay sang nhìn bố mẹ. Mẹ không dám nhìn thẳng vào tôi, chỉ cúi đầu gắp thức ăn: "An An, chiếc chăn đó giá mấy ngàn đấy, cũng là tấm lòng của mẹ thôi." "Chị con không có bản lĩnh, không có nhà không có tiền sẽ bị nhà chồng coi thường." Cơn giận dữ ập đến làm tôi mất hết lý trí, tôi cười đến bật khóc. "Mấy ngàn đổi lấy mấy triệu, tấm lòng này nặng quá, con không nhận nổi!" "Sau này chuyện dưỡng già các người cũng đừng tìm con, cứ tìm cái chăn đó mà nhờ cậy đi!"
Hiện đại
Gia Đình
Tình cảm
0
Ngọc Tố Chương 5