Việc bôi th/uốc vốn bình thường, nhưng giờ biết Lục Thời là gay, tôi bỗng ngại ngùng. Đầu óc lan man đủ thứ.

Bàn tay cậu lướt trên lưng tôi như truyền điện, khiến toàn thân tôi r/un r/ẩy.

Bỗng nhiên, cửa phòng bệ/nh mở tung.

"Ái chà! Xin lỗi, bọn tôi không thấy gì hết!"

"Làm phiền rồi, hai người cứ tiếp tục đi!"

Đó là bạn cùng phòng Lý Kỳ và Thẩm Trác. Vừa nghe tin chúng tôi nhập viện sáng sớm, họ đã lăn xả đến thăm.

Lúc này, cả tôi và Lục Thời đều trần truồng, tay cậu ta vẫn lướt trên người tôi...

Chắc nhảy xuống song Hoàng Hà cũng không rửa sạch tội rồi!

Tôi định ngồi dậy gọi họ vào giải thích, Lục Thời ghì ch/ặt tôi xuống: "Kệ họ đi, bôi th/uốc trước đã."

Tôi sốt ruột: "Nhưng họ hiểu lầm mất rồi."

"Hiểu lầm thì mặc kệ!"

"?!"

Nửa tiếng sau, Lục Thời và Thẩm Trác lần lượt nhắn tin cho tôi.

Thẩm Trác: “Hai người "đ/á/nh trận" xong chưa thế?”

Lý Kỳ: “Trước thấy Weibo của Lục Thời, tưởng cậu ta đùa chứ. Ai ngờ các cậu là thật luôn.”

Thẩm Trác: ”Bị thương nằm viện rồi mà chơi vẫn phê nhỉ?”

Lý Kỳ: “Cửa cũng chẳng khóa, đúng kiểu thích cảm giác mạnh!”

Thẩm Trác: “Biết ngay cậu nằm dưới mà. Thằng Lý Kỳ cá độ thua, phải giặt tất bốc mùi một tháng cho tôi nhé.”

Tôi: “Nói thật lúc đấy cậu ta chỉ đang bôi th/uốc cho tôi thôi, tin không?”

Lý Kỳ: “Không tin!”

Thẩm Trác: “Khỏi giải thích, bọn tôi hiểu hết mà.”

Tôi: ”...”

Sau hai ngày nằm viện, tôi và Lục Thời xuất viện.

Cảnh sát tra camera, tạm giữ Từ Uy. Vì vết thương không nặng, hắn chỉ bị giam 8-10 ngày. Mấy tên c/ôn đ/ồ cũng lần lượt sa lưới.

Bố tôi ra lệnh cấm uống rư/ợu vĩnh viễn, ông biết chỉ cần không say, võ Taekwondo của tôi là đủ tự vệ.

Tôi thường gây th/ù chuốc oán nhiều, nếu bị đối thủ lợi dụng lúc say xỉn, hậu quả sẽ khôn lường.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Âm Thanh Báo Động

Chương 12
Mùa giao phối của tộc nhân ngư sắp kết thúc rồi, mà con đực mạnh nhất đảo Phỉ Thúy vẫn chưa tìm được bạn đời. Tuy hắn có thể săn được những con mồi nặng cả trăm cân, nhưng chưa bao giờ tham gia vũ hội cầu hôn của tộc hắn. Rõ ràng đây là một chú cá tội nghiệp, từ nhỏ đã tự sinh tự diệt nên không được "gia đình" dạy dỗ tử tế. Tôi dùng loa dạy hắn hát khúc cầu hôn, thậm chí còn mặc đuôi cá giả, lặn xuống đáy biển dạy hắn nhảy vũ điệu tình yêu. Chú cá này học nhanh lắm, còn bắt đầu biểu diễn cho tôi xem nữa. Thế nhưng, khi giáo sư hướng dẫn nhận được tài liệu tôi gửi về, ông ấy đã m/ắng tôi một trận vuốt mặt không kịp: "Đồ ngốc! Cậu không thấy hàm răng sắc lẹm, móng vuốt dài ngoằng với cái đuôi đầy sức mạnh kia của nó sao? Đó hoàn toàn không phải nhân ngư!" "Nó giống Siren trong thần thoại hơn. Nó có thể dễ dàng mổ bụng, móc tim cậu ra bất cứ lúc nào. Cách cầu hôn duy nhất của loài sinh vật này chính là b/ắt c/óc bạn đời như săn mồi vậy, rồi đem giấu vào một nơi không ai biết, cho đến khi bụng của đối phương đầy ắp trứng cá mới thôi." “Chạy đi! Mau chạy đi! Mau chạy đi!!!” Nhưng đã quá muộn rồi.
600

Mới cập nhật

Xem thêm