Cuộc minh hôn của quỷ

Chương 5

06/02/2024 17:33

Tôi nhắm mắt lại và cứ nghĩ rằng mình đã sai.

“Đông Táo, mau cút ra đây!”

Cánh cửa bị đ/á văng ra, tôi bị bố nhéo lỗ tai và kéo ra ngoài, rồi bị ném xuống bãi cỏ.

Khi tôi mở mắt ra, bố tôi giơ tay định đá/nh tôi nhưng đại sư ở bên cạnh đã ngăn lại.

“Táo là người duy nhất có thể c/ứu A Phúc, ông nên bình tĩnh lại”

Tôi m/ù mờ, đại sư ngồi xổm xuống, giọng nói chậm rãi:

“Táo, hãy nghe ta nói, có một sợi h/ồn của Phong Phúc đã bị dọa sợ cho chạy mất, tích* có thể ăn linh h/ồn của con người, còn con từ nhỏ đã có thể nhìn thấy q/uỷ h/ồn, con phải c/ứu em trai mình, con hiểu không?”

*tích: “Người ch*t thành m/a, m/a ch*t thành tích. M/a sợ tích, cũng như người sợ m/a vậy.”

Tôi lắc đầu sợ hãi, bố tôi trừng mắt nhìn chằm chằm rồi giơ chân lên đ/á tôi:

“Tại sao mày sợ? Từ nhỏ mày đã thực hiện biết bao nhiêu nghi lễ với Lý đại sư rồi mà vẫn còn sợ m/a à?”

Tôi bị đ/á xuống đất và quỳ trên đất khóc thảm thiết.

Chính vì vậy cho nên tôi mới sợ.

Tiểu Yểu sau khi ch*t hóa thành hồng sát*, rồi sau đó biến thành tích.

*hồng sát: linh h/ồn đầy th/ù h/ận

Lúc tôi mới đi theo Lý đại sư làm phép, sau khi hoàn tất các nghi lễ thì trưởng làng kéo lấy tôi.

Con trai trưởng làng tên là Lưu M/a, sau khi ch*t đuối, oán h/ận ba ngày ba đêm không tiêu tan, cũng không tìm được cơ hội thích hợp để ch/ôn cất anh ta.

Ông ấy muốn xung hỉ cho con trai mình.

Ông ấy biết em gái tôi cũng đã mất và muốn thực hiện âm hôn.

Oán khí của con trai ông ấy lớn tối nỗi làm phép rất lâu mà vẫn không tiêu tán, nhưng ông ta nói có thể cho chúng tôi 20.000 nhân dân tệ.

Tôi không thể cưỡng lại được sự cám dỗ trước mắt, về nhà liền kể lại chuyện đó cho bố mẹ.

20.000 nhân dân tệ, đủ cho gia đình chúng tôi chi tiêu trong vài năm.

Vào ngày âm hôn, tôi là người duy nhất trong nhà đi tiễn cô dâu, những người còn lại đa số là người trưởng làng cử đi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Dưới đình Hàn Quang

Chương 6
Tân quý nhân mới nhập cung phạm vào khuê danh của bản cung. Bốn mắt nhìn nhau, không khí trở nên vi diệu. Giữa lúc giằng co, Thẩm Chương thản nhiên lên tiếng: "Tĩnh Uyển nghe êm tai hơn, trẫm gọi cũng thuận miệng." Người nhìn về phía bản cung: "Hai chữ Ngọc Uyển, rốt cuộc vẫn có chút dung tục, nàng nên đổi đi thôi." Kiếp trước, bản cung chẳng chịu nhượng bộ. Đường đường là quốc mẫu, sao có thể vì một quý nhân mà đổi tên? Bản cung làm ầm ĩ một trận mới thôi. Thẩm Chương không ưa bản cung nơi nào cũng chống đối. Người cùng bản cung chiến tranh lạnh nhiều năm, lại phong Tống Tĩnh Uyển làm Quý phi, thần sắc mỉa mai: "Phu thê nhiều năm, trẫm vốn chẳng muốn như vậy, tiếc là nàng quá không biết điều." Thâm cung tịch mịch, bản cung chịu đủ mọi dày vò. Sống lại một đời. Bản cung mỉm cười dịu dàng: "Thần thiếp sớm đã muốn đổi khuê danh rồi. Bệ hạ mau giúp thần thiếp suy tính xem, đổi thành tên nào thì tốt?"
Cổ trang
Cung Đấu
0