Đốc Công... Cứng Được!!!

Chương 16

20/06/2024 17:27

16.

Nhưng mà ngày hôm sau ta vẫn gọi Tiểu Miên.

Bởi vì đêm qua ta đã rất vui mừng nhưng đột nhiên nửa đêm lại tỉnh dậy.

Không đúng, nàng ấy đến từ Đông Am.

Hóa ra nàng ấy đã là nội gián của Ân Duật từ lâu rồi sao?

Ta véo vào gò má mềm mại của mình, ta oán h/ận nói: “Hóa ra người mày rậm mắt to như ngươi cũng làm phản rồi, Tiểu Miên, thế phong nhật hạ, nhân tâm bất cổ(*)”

(*)Thành ngữ: có ý là lòng người ngày càng gian trá, bạc bẽo, không đôn hậu chất phác như xưa nữa.

Tiểu Miên h/oảng s/ợ.

Nàng ấy quỳ phịch xuống đất: “Tiểu Miên biết sai rồi.”

Nha đầu ngốc nay, quỳ xuống cũng thành thật quá.

Sức cũng lớn thật.

Ta ngây người đứng không vững.

Nàng ấy xem thường cái ch*t mà chấp nhận mọi sự trừng ph/ạt.

Ta phải dùng sức của chín trâu hai hổ mới kéo được nàng ấy đứng lên.

Khi đứng lên rồi thì Tiểu Miên đã ch*t lặng.

Nàng ấy nhìn ta đầy cảm kích, sau đó nước mắt rơi xuống rồi vừa khóc vừa nói “sau này nô tỳ không dám nữa.”

Mối qu/an h/ệ chủ tớ đang cảm động thì đột ngột kết thúc sau một câu hỏi của ta: “Tại sao ngươi lại làm như vậy?”

Ánh mắt của Tiểu Miên lay động: “Cũng không phải gì khác mà chủ yếu là… gán… gán ghép thôi.”

Ta: ???

Gán ghép cái gì chứ?

Gán ghép bất cứ thứ gì cũng làm hại họ mà thôi.

Ta bật cười: “Ngươi thích gán ghép lắm à, vậy thì chép “Tĩnh Tâm Kinh” đi, tránh cho ngày nào ngươi cũng lãng phí đầu óc.”

Tiểu Miên suýt nữa thì lại ngã xuống: “Điện hạ! Tiểu Miên chóng mặt quá.”

Ta “hừ” một tiếng.

“Vậy được.”

Ngược lại thì ta cũng không muốn trừng ph/ạt Tiểu Miên thật.

Chỉ là ta hám tài nên thích được gán ghép với tiền tài thôi.

Đây cũng không phải là mục đích của ta.

Ta trợn tròn mắt rồi nhìn nàng ấy bằng ánh mắt sắc như d/ao: “Vậy ngươi lấy công chuộc tội đi, chi bằng ngươi làm gián điệp hai mang đi, đi nghe ngóng thử xem đốc công của các ngươi sợ cái gì nhất.”

Tiểu Miên “a” một tiếng.

Nàng ấy nhìn ra phía sau lưng ta rồi nuốt nước bọt nói: “Đốc công của chúng nô tỳ không sợ cái gì cả…”

Ta lẩm bẩm: “Vậy có lịch sử đen nào mà ta không biết không?”

Nàng ấy tuyệt vọng nháy mắt với ta.

Ta: “Mí mắt của ngươi bị rút gân à?”

Ân Duật thương xót nghiêng đầu tựa vào bên cạnh ta dọa ta sợ đến mức nhảy ra xa ba bước.

Hắn cười nói: “Điện hạ muốn biết như vậy à, trực tiếp đến hỏi thần chẳng phải tốt hơn sao?”

“Thần cam đoan thần biết gì nói đó, không biết thì sẽ không nói.”

Ân Duật nói: “Tiểu Miên, lui xuống đi.”

Tiểu Miên muốn trốn lâu lắm rồi.

Nha đầu này ăn cây táo mà rào cây sung.

Quả nhiên phải nghiêm ph/ạt nàng ấy chép “Tĩnh Tâm Kinh” mới được.

Không đợi ta nghĩ cách làm thế nào để làm khó Tiểu Miên thì một đôi tay mang theo hơi lạnh đã c/ắt ngang mạch suy nghĩ của ta.

Ta đ/è nén để không thở dài một hơi: “Đừng có véo ta…”

Giọng nói của Ân Duật trầm xuống: “Không sao.”

“Không phải điện hạ có nhiều chuyện muốn hỏi lắm sao?”

Trong đôi mắt hoa đào của hắn dần xuất hiện một lớp hơi nước mỏng, đuôi mắt của hắn cũng dần đỏ lên.

“Có thể từ từ hỏi trên ghế dài.” Ân Duật nói.

“Là ta cố ý thông đồng với Tiểu Miên để đưa ta đến cửa cho công chúa làm nh/ục, hay là chuyện mỗi ngày ta đều thay công chúa chặn thư bày tỏ được gửi đến cửa?”

Ta dậm chân rồi vội vã ngăn hắn lại.

Ta xin tha nói: “Hôm nay ta còn chưa tắm rửa, xin thứ lỗi.”

Ân Duật nhướng mày: “Không phải chuyển chính rồi sao?”

Ta nhớ đến đôi chân mỏi nhừ của mình, cảm giác đ/au nhức tê cứng của bụng dưới thì ngoan cố nâng cổ lên: “Tam Thư Lục Lễ, có tam môi lục sính không? Không có chứ gì? Đây gọi là vô môi cẩu hợp, bị phụ hoàng biết được thì sẽ bị thắp thiên đăng, tròng lồng heo đấy.(*)”

(*) Hình ph/ạt tội gian d/âm ngày xưa, tròng lồng heo thả trôi sông.

Ân Duật mặt không biểu cảm nói: “Tại sao lại là ta?”

Ta càng nói càng cảm thấy minh chiếm lý, đến cuối cùng vẫn ngoan cố lớn tiếng, cây ngay không sợ ch*t đứng: “Ta là hoàng thân, còn có thể đ/á/nh ch*t ta được sao? Nếu muốn đ/á/nh thì cũng là đ/á/nh ch*t ngài.”

“Khụ.”

Ta không dám tin mà nhìn về phía Ân Duật.

Hắn cười lên trông rất đẹp.

Ánh mặt trời cũng ưu ái hắn nên mạ một lớp vàng óng ấm áp lên đôi gò má của hắn, nụ cười của hắn lộ ra vẻ chân thành, lay động lòng người.

Đôi mắt hoa đào xinh đẹp ngập tràn ánh sáng vụn vặt óng ánh.

“Được, đ/á/nh ta đi, đều xông lên đ/á/nh ta đi.”

Hắn nhẹ nhàng đặt lên trán ta một nụ hôn rồi thở dài: “Sao nàng lại vừa thông minh vừa ngốc nghếch thế này?”

Hồng la trướng khởi, xuân tiêu thiên kim.(*)

(*)Lều đỏ dựng lên, đêm xuân đáng giá ngàn vàng, chỉ đêm tân hôn.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Beta Có Thể Có Kết Cuộc Với Alpha?

NGOẠI TRUYỆN
Tôi chỉ là một Beta, kết hôn ba năm với Thẩm Hoài An, một Alpha ưu tú, cuối cùng cũng mang thai đứa con của hắn. Thế nhưng, tôi lại tìm thấy một bản thỏa thuận ly hôn đã ký sẵn trong ngăn kéo ở thư phòng hắn. Ánh mắt hắn ngày càng lạnh nhạt, công việc hắn ngày càng bận rộn hơn, tôi không phải là không nhận ra. Tôi chỉ nghĩ đó là do tình yêu nồng cháy đã trở nên bình lặng, trở thành sự bền lâu, chảy dài của dòng nước nhỏ. Không ngờ, đó là vì tình yêu đã tan biến, đã cạn khô. Tôi cầm bản thỏa thuận ly hôn đi tìm Thẩm Hoài An, muốn nói với hắn rằng mình đã mang thai, rằng chúng tôi có thể có con, liệu chúng tôi có thể đừng ly hôn được không. Nhưng lại gặp tai nạn xe hơi trên đường đi. Khoảnh khắc bị hất văng, qua khóe mắt, tôi thấy Thẩm Hoài An đang ôm một Omega kiều diễm hỏi han ân cần. Nếu được làm lại từ đầu, tôi không muốn yêu Thẩm Hoài An nữa.
1

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Thuở ấy hoa đường khiến ta lầm lỡ.

Chương 6
Trong yến thưởng hoa của Hoàng hậu, Thẩm Hoài Thanh nhặt được chiếc trâm hoa đường của ta vô tình đánh rơi xuống khe suối. Hoàng hậu nhìn thấy cảnh tượng ấy, liền khen ta cùng Thẩm Hoài Thanh thật xứng đôi vừa lứa, là mối nhân duyên mệnh định, lập tức ban hôn cho chúng ta. Tiếc thay, đến ngày thành hôn ta mới biết, hắn sớm đã có người trong tim. Người ấy cùng hắn đi qua những ngày tháng vô danh tiểu tốt cho đến khi đỗ tân khoa Trạng Nguyên. Ta làm sao so bì được? Sau khi chúng ta kết tóc xe tơ, người trong tim hắn thề không làm thiếp, bỏ xa kinh thành về quê cũ. Từ đó về sau, hắn đối đãi với ta cực kỳ lạnh nhạt, đêm đêm hai ta thường ngồi đối diện trong im lặng đến tận sáng. Nhưng ta vẫn gượng gạo giữ thể diện, không muốn ai nhìn thấy sự thất bại của mình. Ta vẫn quán xuyến việc nhà cho hắn, vẫn thay hắn ra ngoài dự yến tiệc, giả vờ làm một đôi phu thê ân ái. Mãi đến ngày Thẩm Hoài Thanh qua đời, hắn bình thản nhìn ta, trong mắt không còn chút hờ hững ngày thường. "Tạ Thái Vi, cả đời này ta chưa từng cầu xin nàng điều gì, giờ đây chỉ mong nàng đem ta chôn về quê cũ Vận Thành, gần mộ phần của Tống Nhược một chút..." Lúc ấy ta mới bừng tỉnh, đây nào phải nhân duyên mệnh định của ta? Rõ ràng ta chính là cây gậy chia lìa đôi uyên ương trong màn kịch tình bi thương này. Nước mắt ta rơi đầy mặt, không phải vì hắn, mà vì chính bản thân mình. Giá như có kiếp sau, ta nhất định sẽ không còn cưỡng cầu hôn sự nữa.
Cổ trang
Trọng Sinh
Nữ Cường
1