Nhóm ba người mạnh mẽ cư/ớp đoạt còn đang vật lộn với những con rối gỗ, từ trong phòng đ/á/nh ra đến khoảng trống ngoài sân.

Bùi Nguyên Trinh gọi chúng về, lòng bàn tay chấn động.

Ba người đầy sát khí bị hất văng ra xa, ngã xuống đất, phun ra một ngụm m á u lớn.

Quả nhiên.

Trước sức mạnh tuyệt đối, mọi sự c u ồ n g ngạo, cố chấp và b ệ n h t ậ t đều vô dụng.

Đơn giản và th ô b ạ o.

“Ai gọi sư tổ mẫu, thì ta sẽ không đ/á/nh kẻ đó.”

Ba người sững lại, ngẩng đầu nhìn chàng với vẻ không thể tin nổi.

“Ngươi là… sư tổ?”

Không ai ngờ rằng gương mặt thanh tú, yếu đuối trước mắt lại là sư tổ trong truyền thuyết.

“Không phải ta, thì là ngươi à.”

“Nhanh chóng gọi đi.”

Bùi Nguyên Trinh tỏ vẻ không kiên nhẫn, thúc giục.

Tống Hạc Khanh từ từ nhắm mắt, im lặng từ chối.

“Không thể nào.” Tạ Giang Tri nghiến ch/ặt răng nói, ánh mắt â m u.

“Ngươi đừng hòng! Sư tỷ là của ta!” Văn Yến Thanh vừa khóc vừa cười, vẻ mặt đ i ê n c u ồ n g và d ữ t ợ n.

Bùi Nguyên Trinh nhanh chóng tặng thêm mấy c h ư ở n g cho ba người họ, đ/á/nh họ đến mức không ngừng ph u n m á u, nằm bò dưới đất v ậ t v ã.

Chàng lại lấy ra một tờ truyền âm phù, gọi lão chưởng môn đến.

Chẳng bao lâu sau lão chưởng môn ngự k i ế m bay đến núi Phù Quang, một đường nhanh như tia chớp.

“Sư tổ, ngài có chỉ thị gì?”

Lão chưởng môn hơn bảy mươi tuổi, râu tóc bạc trắng, dáng vẻ tiên phong đạo cốt.

Khi đến trước mặt Bùi Nguyên Trinh, mắt ông ấy tỏa sáng, khuôn mặt già nua nở nụ cười tươi như đóa hoa cúc.

“Gọi sư tổ mẫu.” Bùi Nguyên Trinh ra lệnh.

“Bái kiến sư tổ mẫu.” Lão chưởng môn không chút do dự, vung gậy, lưu loát hành lễ với ta.

Ta muốn lánh đi, nhưng bị Bùi Nguyên Trinh giữ lại.

“Dù ta đã không quản chuyện gì hơn hai trăm năm, không quan tâm đến chuyện đời.”

“Nhưng gần đây tập tục của phái Thanh Hư quá kém.”

“Người này, mê muội với đồ đệ của mình.”

“Người kia, tâm tư u á m, nảy sinh t à niệm.”

“Còn người đó, đầu óc có vấn đề, vừa khóc vừa cười.”

“Phái Thanh Hư không thể để những người như vậy làm ô u ế danh tiếng.”

Bùi Nguyên Trinh đứng chắp tay sau lưng, vẻ mặt nghiêm nghị, giọng điệu đầy đ/au xót.

“Còn chuyện này nữa sao?”

“Là đệ tử thiếu trách nhiệm, đệ tử sẽ lập tức tước bỏ tu vi của họ, đuổi hết ra ngoài.”

Lão chưởng môn kinh ngạc, phản ứng lại, lập tức bảo đảm.

Rất nhanh, ba người ánh mắt đẫm lệ được đưa đi.

Những người khiến ta lo lắng, không ngủ được cả đêm đã được giải quyết như vậy.

Ta vẫn còn đang ngẩn ngơ, gương mặt tuấn tú của Bùi Nguyên Trinh hiện ra trước mắt ta.

“Thưởng cho cục cưng một nụ hôn đi.”

Chàng cúi đầu xuống, nhẹ nhàng vén những sợi tóc rối của ta ra sau tai, gọi ta bằng giọng khàn khàn, dễ nghe.

Ta bừng tỉnh, phớt lờ sự nũng nịu của chàng, đột nhiên nghĩ đến một điều.

“Chàng còn nói hắn mê đắm đồ đệ, vậy chàng và ta thì gọi là gì?”

Bùi Nguyên Trinh cây ngay không sợ ch*t đứng:

“Chúng ta không tính.”

“Ta đã đơn phương đuổi nàng ra khỏi phái Thanh Hư, hiện giờ nàng không còn là đệ tử của môn phái.”

Chàng hôn lên môi ta, giọng nói nhẹ nhàng như ánh trăng lấp lánh.

“Chỉ là sư tổ mẫu.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Pháo hôi bị ghét bỏ cũng có hào quang nhân vật chính

Chương 20
Tôi là một thiếu gia giả kiêu căng, sau khi chân thiếu gia được tìm về, tôi quyết định cho cậu ta chút “màu sắc” xem. Kết quả giây sau đã bị lưu đày sang dị giới, còn bị trói buộc với một hệ thống “thức tỉnh pháo hôi”. Hóa ra tôi là kiểu pháo hôi bị vạn người ghét, nếu chọc vào thiên mệnh chi tử thì sẽ chết rất thảm. Để sống sót, tôi làm thuê ở dị giới rất lâu, vất vả lắm mới có thể thăng chức tăng lương. Thì hệ thống lại thông báo tôi phải quay về dọn dẹp đống hỗn độn. Lần này tôi quyết định tránh xa gia đình gốc của mình. Có tiền cũng phải có mạng mà tiêu chứ, tôi nhanh tay thu dọn hành lý rồi chuồn mất. Nhưng bọn họ hình như có vấn đề gì đó, vừa bảo tôi cút, lại vừa cầu tôi quay về. Ngay cả vị hôn phu từng nói thà cưới chó cũng không cưới tôi cũng phát điên rồi. Điên cuồng quấn lấy tôi đòi danh phận: “Bé con, sao em không để ý đến anh? Anh chẳng phải là cún con em yêu nhất sao?” “Bảo bối, nếu không thì anh gả cho em cũng được mà, (^▽^)~”
Boys Love
Đam Mỹ
Hiện đại
30