Dù từ nhỏ đến lớn, năm nào tôi cũng có mặt trong bảng bình chọn hoa khôi của trường, nhưng giờ đây tôi lại bắt đầu nghi ngờ nhan sắc của chính mình.
Phải chăng thế giới này đã đảo lộn tiêu chuẩn cái đẹp, nên mới coi gã đàn ông b/éo ú x/ấu xí trước mặt là trai đẹp?
Vậy thì bản thân tôi, phải chăng cũng chỉ là một ả x/ấu xí tầm thường?
Thế nhưng khi bị Vương Chương Hạc kéo đi ngang qua chiếc gương toàn thân trong phòng khách nhà anh ta, tôi thấy rõ hình ảnh phản chiếu trong gương.
Tôi vẫn là tôi của ngày xưa, vẫn là hình ảnh quen thuộc mỗi sáng đứng trước gương.
Dáng người thon thả, làn da trắng nõn.
Còn Vương Chương Hạc, cũng chẳng khác gì hình ảnh tôi từng thấy ngoài đời thực.
B/éo m/ập, đen đúa, x/ấu xí.
Nhìn những bong bóng si mê màu hồng không ngừng nổi lên từ dòng bình luận trực tiếp, thế giới quan của tôi gần như sụp đổ hoàn toàn.
Mùi hôi trên người gã đàn ông bên cạnh nồng nặc đến mức tôi phải cố hết sức kìm nén biểu cảm mới có thể đứng yên được.
Nhưng nghĩ đến việc anh ta là nam chính của thế giới này, chỉ có anh ta mới c/ứu được mình, tôi đành nuốt gi/ận làm lành.
Có lẽ do vừa trải qua quá nhiều kiếp luân hồi sinh tử nên mắt và mũi tôi có vấn đề, gã đàn ông trước mặt thực sự là một trai đẹp chăng?
Gã đàn ông ngồi trước mặt tôi, vành tai đỏ ửng nhưng vẻ mặt vẫn giữ được bình tĩnh.
Anh ta nhìn tôi, nói ngắn gọn: "Tôi đã báo cảnh sát rồi, đồn gần nhất cách đây khoảng 20 phút đi đường. Trong thời gian này, tôi sẽ bảo vệ an toàn cho cô."
"Lúc nãy cô lên đây đã tốn thời gian, giờ muốn chạy đi tìm chỗ an toàn hơn là không khả thi. Việc duy nhất chúng ta có thể làm là trốn ở đây cho kỹ."
"Một lát nữa tôi sẽ c/ắt toàn bộ ng/uồn điện trong nhà, tạo cảnh nhà không có người. Dưới sàn nhà tôi có một không gian nhỏ dùng làm thí nghiệm, cô hãy trốn trong đó, nghe thấy gì cũng đừng ra ngoài."
Tôi gật đầu, trong lòng cảm thấy an tâm hơn phần nào.
Dù ngoại hình nam chính không giống với hình tượng điển trai vốn có, nhưng xét cho cùng anh ta vẫn là nam chính của thế giới này. Tôi tin vào năng lực của anh ta, hay đúng hơn là tin vào sức mạnh dẫn dắt cốt truyện của nhân vật chính.
Tôi nhanh chóng trốn vào căn hầm nhỏ dưới sàn nhà nam chính.
Không gian bên trong chật hẹp, chất đầy linh kiện cơ khí và các sản phẩm dở dang.
Tôi chợt nhớ trước đây hình như nghe qua, cháu trai duy nhất của bác lao công Vương đang học tại một trường đại học công nghệ.
Nhưng tôi chỉ biết nhiêu đó mà thôi.
Tôi đợi rất lâu, bên ngoài hầu như không có một tiếng động.
Nhưng tim tôi vẫn thắt lại, không dám buông lỏng cảnh giác.
Trong căng thẳng, tôi đi loanh quanh trong không gian nhỏ hẹp này.
Đang đi thì đột nhiên phát hiện một góc tường ẩn khuất trong bóng tối.
Góc tường dán đầy ảnh.
Những bức ảnh này đều là của tôi, ở những thời điểm khác nhau, có những tấm ngay cả bản thân tôi cũng chưa từng thấy.
Tờ giấy bên cạnh ghi chép đầy đủ thông tin cá nhân và sở thích của tôi.
"Thẩm Chiêu, sinh ngày 18 tháng 6 năm 2000, thích nhảy múa và đu idol”
Trong lòng tôi dâng lên cảm giác khó chịu.
Nhưng dòng bình luận trực tiếp bỗng dưng trào ra như đi/ên.
“Trời ơi, nam chính yêu đơn phương đi/ên cuồ/ng quá, đen tối mà tôi thích đấy.”
“Má ơi, sưu tầm nhiều ảnh của nữ chính thế này, âm thầm ghi chép sở thích của cô ấy, ai dám nói đây không phải tình yêu chân chính?”
“Cảm động quá đi, tôi nghĩ nữ chính cũng sắp yêu nam chính rồi! Nhìn biểu cảm của cô ấy kìa, rõ ràng là đang xúc động!”
Mặt tôi hiện lên vô số dấu chấm hỏi?
Mấy người nhìn thấy tôi xúc động ở chỗ nào?
Tôi lập tức quay lưng bước khỏi góc tường, xoa xoa ng/ực cố kìm nén sự khó chịu trong lòng.
Thời gian trôi qua từng phút từng giây, bên ngoài vẫn không có động tĩnh gì.
Đúng lúc tôi lo lắng không biết nam chính bên ngoài có chuyện gì không, tấm sàn nhà bị mở ra từ bên ngoài.
Khuôn mặt b/éo m/ập của nam chính nở nụ cười thư giãn: "Không sao rồi, người đó đã bị cảnh sát bắt đi rồi."
Tôi gi/ật b/ắn người.
Kết thúc rồi sao?
Hào quang nam chính đã lớn đến mức này rồi ư?
Hay là trong thời gian tôi trốn dưới hầm, nam chính đã đấu trí với tên sát nhân và giành chiến thắng?
Tôi nhanh chóng bò ra khỏi hầm, chạy ra ban công, vừa kịp thấy tên sát nhân bị cảnh sát áp giải lên xe.
Khẩu trang đen, mũ đen.
Đúng là hắn ta rồi.
Nhưng diễn biến này có đơn giản quá không?