Cửa hàng thú xưng của Beta

Chương 01

23/08/2026 13:24

Đồng Tiểu Đồng là một beta, mở một cửa hàng thú cưng, giúp khách hàng chăm sóc thú cưng vào những lúc không có thời gian. Cậu có vẻ ngoài đoan chính, làm việc cẩn thận, khách hàng đều yên tâm gửi thú cưng ở nhà cậu.

Danh tiếng của cửa hàng thú cưng dần dần truyền xa, việc kinh doanh của cửa hàng đi vào quỹ đạo, Đồng Tiểu Đồng vui mừng, nhưng cũng có một chút tiếc nuối.

Mùa xuân tới rồi, mèo đều động dục, cậu khi nào mới có thể tìm được một người bạn trai vừa cao vừa đẹp trai đây?

Một người đàn ông vừa cao vừa đẹp trai xuất hiện.

Hắn nuôi một con Husky, công việc rất bận, lâu lâu lại đi công tác, mỗi khi đi công tác liền đem Husky đến lưu trú.

Bởi vì vị khách này thường xuyên tới trong tiệm, trái tim vốn đã xao động của Đồng Tiểu Đồng giống như nai con vui sướng mà nhảy dựng lên.

Đồng Tiểu Đồng nhân cơ hội liền dò hỏi được tên của vị khách vừa cao vừa đẹp trai này.

Địch Quần.

Thuận tiện cũng biết tên của Husky. Con Husky kia tên là Elizabeth.

Không hổ là nam thần nuôi chó, vừa nghe đã biết là nữ vương giới chó.

“Cậu nói anh ấy có phải yêu thầm tôi rồi không?” Đồng Tiểu Đồng lý trí phân tích, “Làm gì có người lâu lâu lại đi công tác? Rõ ràng là coi trọng nhan sắc của tôi.”

Nhân viên cửa hàng Tô Nhân: “Đừng nói như thể anh có thứ này vậy.”

Đồng Tiểu Đồng: “Tháng này tiền thưởng giảm một nửa.”

Tô Nhân liền quay ngoắt thái độ thành khẩn mà nói: “Ông chủ à, anh làm sao có thể dùng loại tính từ nông cạn này để miêu tả chính mình? Nhan sắc là để hình dung phàm nhân, còn anh, đã siêu cấp đẹp trai không có ai so sánh được.”

Đồng Tiểu Đồng buồn bực: “Nói như vậy tôi là hậu duệ Nữ Oa.”

Tô Nhân: “Đương nhiên rồi, hoàn toàn không giống những người phàm được nặn từ bùn đất kia. Nếu không thì làm sao có thể một chút mùi hương cũng không có chứ?”

Đồng Tiểu Đồng trầm mặc.

Cậu là một beta không có tin tức tố.

Địch Quần là Alpha, Alpha luôn là của Omega.

Tô Nhân: “Ông chủ, beta và Alpha là không có tiền đồ, anh nghĩ thoáng chút.”

Đồng Tiểu Đồng cảm động gật đầu: “Tháng này tiền thưởng không có.”

“……” Tô Nhân vô cùng đ/au đớn, “Tôi đều là vì tốt cho anh mà.”

Đồng Tiểu Đồng cũng vô cùng đ/au đớn: “Tôi cũng là vì tốt cho cậu, mỗi lần phát xong tiền thưởng cậu liền đi chơi, cẩn thận có công mài sắt, có ngày nên kim!”

Tô Nhân vừa kinh ngạc vừa gi/ận: “Anh anh anh anh……”

Đồng Tiểu Đồng vô tội: “Đây là lời khuyên của một ông chủ tốt dành cho một nhân viên thôi.”

“Anh không được nói bậy với Tiểu Mỹ, tôi chỉ là có một chút tiền thì đi quán bar uống vài chén mà thôi!” Tô Nhân nói năng hùng h/ồn.

Đồng Tiểu Đồng cười hì hì: “Haiz, chỉ là uống vài chén thôi à. Quán bar có nhiều Omega hay không?”

Tô Nhân: “Làm gì có Omega sẽ đi quán bar!”

Đồng Tiểu Đồng: “Quan sát kỹ thật đấy.”

Tô Nhân khôi phục tinh thần: “Anh là làm sao biết tôi đi quán bar?”

Đồng Tiểu Đồng: “Tôi có một con mắt thứ ba.”

Tô Nhân: “Thật vậy chăng, tôi đến xem ở nơi nào.”

Tô Nhân nhào tới bắt lấy Đồng Tiểu Đồng, cào vào eo cậu, eo của Đồng Tiểu Đồng là vùng cấm, lập tức hét lên.

Tô Nhân “hắc hắc” cười, xoa xoa tay, đang vô cùng đắc ý, bỗng nhiên bị ai đó xách lên.

Vị khách vừa cao vừa đẹp trai nhíu mày trừng mắt nhìn cậu ta một cái, đỡ Đồng Tiểu Đồng đang cười quỳ rạp trên mặt đất dậy.

Sắc đỏ trên mặt Đồng Tiểu Đồng chưa tan, lại lập tức đứng dậy.

“Địch tiên sinh, tới đón Elizabeth sao?”

Địch Quần: “Không, tới thăm một chút, đợi lát nữa liền đi.”

“Đi theo tôi.” Đồng Tiểu Đồng lén xoa xoa mặt, làm nhiệt độ trên mặt mình hạ xuống một chút.

Địch Quần cùng Đồng Tiểu Đồng đi về phía trước, nhìn Tô Nhân một cái. Chân Tô Nhân mềm nhũn.

Trong khoảnh khắc đó, tin tức tố Alpha lạnh như băng hướng về phía cậu ta đ/è xuống, khiến cậu ta gần như không thở nổi.

Địch Quần lại đi công tác, Đồng Tiểu Đồng liên tiếp nửa tháng không nhìn thấy trai đẹp nên trong lòng vô cùng trống rỗng.

“Tối nay cùng đi quán bar high đi.” Đồng Tiểu Đồng đề nghị với Tô Nhân.

Tô Nhân ra vẻ đứng đắn: “Tôi là loại người thích ra ngoài chơi sao!”

Đồng Tiểu Đồng: “Ông chủ đây mời.”

Tô Nhân: “Đi đi đi.”

Quán bar có khá đông người, những người đến đây chủ yếu tìm ki/ếm các cuộc tình một đêm. Đồng Tiểu Đồng và Tô Nhân ngồi trong góc, nhấp từng ngụm rư/ợu nhỏ.

Tô Nhân kh/inh bỉ: “Cái này mà có thể tính là uống rư/ợu sao?”

Đồng Tiểu Đồng vẻ mặt đ/au khổ: “Cho nên rư/ợu có gì ngon mà uống!”

Tô Nhân là một người có tửu lượng cao, tiền tiêu vặt mỗi tháng đều dùng để uống rư/ợu. Vì chuyện này, Tiểu Mỹ còn từng đuổi đến tận trong tiệm.

Tô Nhân lắc lư ly chất lỏng màu vàng trong tay: “Ông chủ, anh còn trẻ.”

Đồng Tiểu Đồng đ/ấm cậu ta một cái, đứng dậy đi vào nhà vệ sinh.

...

Đi WC xong, có một người đàn ông lảo đảo xông vào, ôm bồn cầu nôn mửa, trong phòng vệ sinh tức khắc tràn ngập một mùi tanh tưởi.

Đồng thời lại có một luồng tin tức tố Alpha lạnh như băng.

Đồng Tiểu Đồng che mũi, vội vàng muốn đi, lại bị người ôm ch/ặt eo: “Đừng đi, đừng rời xa tôi.”

Đồng Tiểu Đồng đ/au đầu nhìn người đang quấn lấy chân mình, chỉ huy Tô Nhân: “Mau kéo anh ta ra đi.”

Tô Nhân nhìn với ánh mắt mờ mịt: “Anh nói cái gì?”

Đồng Tiểu Đồng bình tĩnh nói: “Nếu không qua đây thì đừng nghĩ đến tiền thưởng.”

Tô Nhân run lên, lập tức phấn chấn tinh thần mà xông lên, hự hự kéo anh ta ra bên ngoài.

Một lát sau.

Tô Nhân thở hổ/n h/ển như trâu, nằm sõng soài trên mặt đất: “Ông chủ, hết sức rồi.”

So với Alpha trưởng thành, sức lực của beta thật sự quá nhỏ.

Hai người kéo đến nửa ngày, cũng không có cách nào kéo được cái kẹo mạch nha này ra.

Đồng Tiểu Đồng đành phải kéo anh ta trở về nhà, để bù đắp tổn thất, cậu móc thẻ tín dụng từ ví của anh ta ra để thanh toán.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Lời bà lão mù giữ cửa cứu mạng cả phủ Hầu gia

Chương 8
Giới thiệu: Hầu phủ chủ mẫu Diệp Hướng Uyển mười lăm năm qua đối đãi tử tế với bà lão trông cửa mù lòa họ Chu, dốc lòng chạy chữa đôi mắt, chu cấp nuôi dưỡng cả nhà. Lúc lâm chung, bà lão họ Chu dốc chút hơi tàn thốt ra bốn chữ "Bắc Môn Thiết Giáp". Chủ mẫu lập tức phong tỏa Hầu phủ, giam lỏng phu quân cùng mẹ chồng, gồng mình chống lại lời đàm tiếu cùng áp lực từ hoàng quyền. Cuối cùng, nàng vạch trần âm mưu thông đồng với địch bán nước của thứ đệ, lấy "Bắc Môn Thiết Giáp" làm manh mối, phối hợp cùng Hình bộ một mẻ hốt gọn mạng lưới gián điệp nơi biên ải, bảo toàn ba trăm bảy mươi mạng người trong Hầu phủ. Hoàng đế đích thân ngự giá, ban phong hiệu "Nhất phẩm Trung Nghị phu nhân". Câu chuyện phô bày trí tuệ, gánh vác của chủ mẫu chốn Hầu môn thời cổ đại, cùng sự tin tưởng sắt son không đổi thay giữa phu thê.
374
2 Ôn Cố Chương 13
6 Bên vực thẳm Chương 6
7 Giang Sơn Vì Hôn Chương 12
10 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 445: Phong Ấn Tượng Đất
12 Thịt Tiên Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm