Tôi thậm chí còn không kịp lau vết m/áu bên khóe miệng, lồm cồm bò dậy, cà nhắc chạy thẳng về phía chính điện.

“Phi Phi! Tống Phi Phi!”

“Cô đâu rồi?! Không đến nữa thì chuẩn bị nhặt x/á/c cho tôi đi!”

Vừa chạy, tôi vừa đi/ên cuồ/ng ném mọi thứ ra sau.

Bùa chú, nếp, đậu đỏ, bột ớt…

Đối với một đại yêu như Cửu Nhiễm, mấy thứ trừ tà thông thường này chẳng gây được bao nhiêu sát thương.

Nhưng chí ít, chúng cũng đủ để làm chậm bước hắn, thế là quá đủ.

Lúc này trời đã tối đen, nhiệt độ trong núi về đêm xuống rất thấp, vậy mà tôi lại chạy đến mồ hôi ướt đẫm trán.

Ngôi chùa vắng lặng như tờ. Tôi la hét to như vậy, nhưng đám hòa thượng bên trong cứ như bị đi/ếc, chẳng một ai ló mặt ra xem chuyện gì đang xảy ra.

Đến khi tôi vừa kịp lao đến cửa chính điện, Cửu Nhiễm đã đuổi kịp.

Hắn đứng đó, cả đầu lẫn mặt đều phủ một lớp bột ớt và nếp, trông vô cùng thảm hại.

Hắn liếm môi, nhếch miệng cười lạnh:

“Đạo cô, cô chạy cũng khá nhanh đấy.”

“Nhưng hôm nay là đêm trăng tròn, sẽ không ai đến c/ứu cô đâu.”

“Cô đang tìm Cửu U đúng không? Hừ, tên hòa thượng thối đó, lo thân hắn còn chưa xong kìa.”

Cửu Nhiễm vừa nói vừa tiến lại gần, chiếc đuôi rắn to lớn phía sau quét mạnh qua nền đất, nhìn chẳng khác nào con Xà Tinh trong *Hồ Lô Biến*.

"Mẹ nó, cái đồ yêu quái ch*t ti/ệt này! Liều mạng với mày luôn!"

Tôi chống đôi chân r/un r/ẩy đứng dậy, rút từ trong ng/ực ra một lá bùa.

Đây là tấm "Cửu Lôi Thiên Kiếp Phù" cuối cùng của tôi—vì uy lực quá lớn nên trước giờ chưa từng dám dùng.

"Cửu phương lôi thần—giáng lâm!"

Vừa dứt chú, Cửu Nhiễm trước mặt đột nhiên biến mất.

Tôi trợn tròn mắt, dụi dụi mấy lần, gần như không tin nổi cảnh tượng trước mắt.

Cửu Nhiễm… bị một đống váy vóc rực rỡ từ trên trời giáng xuống vùi lấp hoàn toàn!

Trên đỉnh núi, một chiếc trực thăng đang lượn vòng, bên dưới thả xuống một chiếc thang dây.

Tống Phi Phi một tay bám lấy thang, đeo kính râm, mái tóc dài bay phần phật trong gió, trông chẳng khác nào một lá cờ.

Trên đó còn có bốn chữ to tướng—

"Vua Làm Màu"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Trốn Khỏi Alpha.

Chương 9
Tôi trêu chọc một Alpha mang biệt danh “Hổ mang chúa” rồi bỏ trốn cùng đứa nhỏ trong bụng. Bốn năm sau gặp lại, tôi lại trở thành bác sĩ riêng của anh ta. Anh không nhận ra tôi. Thậm chí còn nhìn chằm chằm đôi tai thỏ lông xù trên đầu tôi với vẻ mặt chán ghét. “ Tôi cần bác sĩ, chứ không phải một con thỏ chỉ biết phát tình.” Tuyến thể của tôi bị tổn thương, không có pheromone, cũng chẳng có kỳ phát nhiệt. Sau khi tôi cam đoan hết lần này đến lần khác rằng sẽ không ảnh hưởng đến công việc, anh mới chịu thôi. Sau đó, khi đứa nhỏ mà tôi giấu kỹ bấy lâu bị phát hiện, anh vẫn chẳng nhận ra. Anh chỉ nhíu mày, lạnh giọng: “ Thằng nhóc này cậu đi hú hí với ai mà có?” Để tránh rắc rối, tôi bịa ra rằng mình đã kết hôn. Thế nhưng vào một đêm khuya, trên giường tôi lại nhiều thêm một người. Vị Thượng tướng Lục Chuẩn lẫy lừng, người luôn được khen ngợi là tấm gương “nam đức”, vừa cởi khuy áo vừa thấp giọng hỏi tôi: “ Có thiếu tình nhân không?” Thấy tôi không đáp, anh ngừng lại một chút, rồi hỏi tiếp: “ Vậy thiếu chó không?”
771
3 Lươn Suối Dương Chương 20
6 Yêu Thầm Chương 7
9 Giáp Nhi Tiên Chương 12
12 DẤU CHÂN DÊ Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm