Mỗi ngày một quả chuối

Chương 4

18/08/2025 17:24

“Không cần đưa tớ trong một lần đâu."

"Mỗi ngày cho tớ một quả thôi."

Hôm sau, tôi cầm chuối đưa đến tận miệng Viên Dã.

Hắn ngồi trước bàn, ngơ ngác nhìn tôi một lúc.

"Còn muốn đút cho tớ nữa à?"

"Còn phải đút cho cậu à?"

Tôi không nghe rõ giọng điệu của hắn, chỉ lẹ tay bóc vỏ rồi nhét thẳng chuối vào miệng hắn.

Hắn hơi bối rối, nhưng vẫn ăn từng miếng một.

Cuối cùng, ánh mắt hắn dừng lại ở ng/ực tôi, hắn nhíu mày.

"Tống Doãn, cậu không thấy chiếc áo sơ mi này của cậu quá mỏng à? Cậu định mặc nó đến lớp á?"

"Mỏng á?"

Hắn càng cau có hơn.

"Ừ, tớ đã thấy cả... của cậu rồi... Và có phải cậu cài sai cúc rồi không?"

Tôi cúi đầu nhìn thấy chiếc áo sơ mi trắng, thậm chí còn có thể nhìn thấy dáng người g/ầy guộc bên trong dưới ánh sáng rất mỏng manh.

Vì cài lệch cúc, phía trên bên trái để lộ ra một khoảng xươ/ng quai xanh trắng sáng, phía dưới bên phải lộ ra một đoạn eo thon.

Chậc.

Ngay cả tôi nhìn cũng thấy…

Tôi vội khoác thêm áo khoác.

"Khi đến lớp tớ sẽ mặc cái này."

Ngoảnh lại, Viên Dã ngửa cổ uống nước ừng ực, vừa uống vừa thở hổ/n h/ển.

Có vẻ quả chuối vừa nãy đã làm hắn nghẹn.

Mặt hắn đỏ bừng lên rồi kìa!

Sao hắn còn đổ mồ hôi nữa?

Tôi đưa tay ra lau cho hắn, Viên Dã bất ngờ lùi lại, ngã phịch xuống đất.

Hắn để lộ vẻ h/oảng s/ợ, giọng nói cũng khàn đi.

"Giờ cậu...cậu đừng đụng vào tớ."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

CHỦ MỘT NHÀ TANG LỄ NHỎ ĐANG ĐƯỢC CÁC NHÂN VẬT TAI TO MẶT LỚN TRONG GIỚI THỦ ĐÔ SĂN ĐÓN.

Chương 12
Tôi thừa kế cửa hàng tang lễ của ông nội, cửa hàng không lớn lắm, nằm trong con hẻm cũ kỹ nhất ở Bắc Kinh. Các dịch vụ chính gồm ba loại: đồ mã, phong thủy, và dịch vụ trọn gói. Khi chiếc Lamborghini của Quý Thầm - thái tử gia của giới Bắc Kinh, chặn trước cửa nhà tôi, tôi đang vẽ mặt cho bộ mạt chược mới làm cho bà Vương hàng xóm. Anh ta đạp cửa xe, trên người mặc bộ vest cao cấp, khuôn mặt tuấn tú treo hai quầng thâm to đùng, bực bội chỉ vào tấm biển hiệu của tôi: "Lâm Cửu phải không? Nhanh lên, đi với tôi một chuyến, bao nhiêu tiền tùy cô ra giá." Tôi không ngẩng đầu lên, chuyên tâm chấm nốt ruồi ở khóe miệng cho quân "Phát Tài": "Đã đặt lịch chưa?" Quý Thầm như nghe thấy chuyện cười lớn nhất trên đời: "Quý Thầm tôi làm việc, cần phải đặt lịch sao?" Tôi đặt bút xuống, chậm rãi lau tay, đánh giá luồng âm khí đặc quánh không tan phía sau anh ta, trong luồng âm khí đó còn xen lẫn một mùi tanh của nước. "Quý đại thiếu gia, chuyện của anh, có chút phiền phức." Tôi nói thật, "Phải thêm tiền." Anh ta cười khẩy, rút một xấp tiền mặt từ ví ra ném lên bàn làm việc của tôi, tiền giấy bay lả tả: "Đủ không? Loại người làm mê tín dị đoan như cô, chẳng phải chỉ vì tiền sao?" Tôi nhìn anh ta, mỉm cười. "Không đủ," tôi đẩy tiền lại, cầm dao khắc tiếp tục làm việc, "Đây chỉ là tiền đặt cọc. Ngoài ra, tôi bảo anh đặt lịch, không phải bảo anh chen ngang." Mặt Quý Thầm, lập tức đen như đít nồi.
Hiện đại
Linh Dị
Nữ Cường
0