Sau khi xuyên không thành Hoàng hậu, Thái hậu chê tôi m/ập, Hoàng đế chê tôi x/ấu, sủng phi vắt óc tính kế tranh giành với tôi.

Nàng ta kh/óc l/óc th/ảm th/iết: “Hoàng hậu đã gi*t con của thần thiếp!”

Hoàng đế hỏi: “Là do nàng làm sao?”

Tôi giang hai tay ra: “Là do thần thiếp làm đó, rồi sao nào, đ//ánh ch*t thần thiếp hay gì?”

1

Sau khi xuyên không vừa mở mắt, tôi vội vã hỏi tỳ nữ: “Ta là ai?”

Tỳ nữ trả lời: “Hoàng hậu.”

Tôi khoanh tay vui mừng reo lên: “Yes!”

Tỳ nữ nhìn tôi như nhìn một kẻ bị b//ệnh th/ần k/inh vậy, liền nói thêm: “Nhưng người đã thất sủng nhiều năm rồi ạ.”

Có tiền, có quyền, còn không cần phải phục tùng đàn ông.

Tôi lại khoanh tay vui mừng reo lên: “Yes!”

Tỳ nữ trợn mắt kinh ngạc nhìn: “Nhà mẹ của người mặc dù giàu có nhưng lại là người của địch quốc, cũng chỉ là nhà lái buôn thuộc tầng lớp thấp kém nhất.”

Nhà mẹ có lực lại còn không phải nhìn sắc mặt của nam nhân.

Tôi liên tục reo lên ba tiếng: “Yes! Yes! Yes!”

Tỳ nữ từ kinh ngạc chuyển sang đồng cảm: “Ông trời nhìn thấy mà thương, nương nương tr//eo c/ổ không thành, cuối cùng cũng phát đ//iên rồi.

Lúc này tôi mới nhìn thấy một mảnh lụa trắng nằm trải trên mặt đất, còn có một chiếc ghế đẩu gỗ méo mó.

Tôi không hiểu nên đã hỏi: “Tại sao chiếc ghế gỗ lại bị g/ãy rồi?”

Tỳ nữ nhìn tôi từ trên xuống dưới, chỉ thiếu chút đem chữ viết lên trên mặt luôn rồi “Trong lòng người còn không rõ sao?”

Tôi nhìn vào gương liền hiểu ngay.

Nguyên chủ quá nặng rồi, chiếc ghế chịu không nổi.

Nhưng nếu mà nguyên chủ chưa ch*t, ta làm sao tôi có thể xuyên vào cơ thể của nàng ta vậy chứ?

Không kịp suy nghĩ nhiều, phi tử t//ự v//ẫn là đại tội, tôi nhanh chóng phân phó tỳ nữ đem ch/ứng c/ứ ph/ạm tộ/i mang đi đ/ốt.

Giây tiếp theo, bên ngoài cửa truyền đến giọng nói báo tên của thái giám: “Hoàng thượng giá đáo…”

Cũng không kịp xử lý nữa rồi, tôi vội vàng nhặt long hoa(*) lên che vết hằn đỏ trên cổ, một chân đ/á chiếc ghế đẩu gỗ xuống đáy giường.

(*): là một dải khăn dài được làm bằng lụa, hầu hết có màu trắng, dùng riêng cho nữ trong trang phục triều Mãn Châu

Vào khoảnh khắc lúc Hoàng đế bước nhìn thấy tôi, tôi vừa hay đang nhặt dải dây lụa trắng lên.

Hắn trợn tròn mắt nhìn tôi, còn tôi nhìn hắn chằm chằm bằng đôi mắt nhỏ.

Sau khi không khí ngưng đọng ba giây, Hoàng đế nổi gi/ận nói: “Chu Ngọc Nhuận, nàng lại dám…”

Cũng là phúc đến thì lòng người ta cũng sáng ra linh hoạt hơn.

Trước khi hắn nói ra từ “t//ự s//át”, tôi vặn eo vươn vai giơ cổ tay lên, nhịp nhàng hát một giai điệu du dương: “Những thứ trắng tinh khiết đều cho bạn. Mây trắng trên bầu trời, đều dành tặng cho bạn. Bạn bè phương xa à, chúng ta hội tụ gặp mặt ở đây à, hội tụ gặp mặt ở đây, hey ha la hey!”

Hoàng đế: “……”

Dưới cái nhìn chăm chú của hắn, tôi kính cẩn treo tấm lụa trắng quanh cổ hắn, khép lòng bàn tay lại và nói: “Trát Tây Đức Lặc.”(*)

(*) Chúc bạn nhiều phước lành và may mắn, mong bạn mỗi ngày đều có thể đi trên con đường hạnh phúc chánh ý như nguyện.

Khóe miệng Hoàng đế gi/ật giật hai lần, cố gắng một cách khó khăn tìm lại giọng nói của mình: “Uyển phi nói Hoàng hậu mưu tính th//ắt c//ổ t//ự v//ẫn, có chuyện này không?”

“Nàng ta nói bậy đó ạ.” Tôi giữ mặt không đổi sắc, tim không đ/ập, “Thần thiếp là đang học các phong tục của Tây Tạng. Thần thiếp nghĩ điều này sẽ giúp thúc đẩy sự đoàn kết dân tộc, tăng cường tình hữu nghị giữa hai dân tộc và đưa quốc gia chúng ta phát triển thịnh vượng hơn.”

Hoàng đế không nói nên lời trước combo liên hoàn hai chiêu của tôi.

Một mỹ nữ từ phía sau hoàng đế chạy ra, giơ ngón tay lên thẳng thừng thề thốt: “Thần thiếp dám thề với trời, thần thiếp đã tận mắt chứng kiến ​​hoàng hậu nương nương th//ắt c//ổ t//ự v//ẫn, nếu không phải là sự thật sẽ bị thiên lôi đ//ánh ch*t!”

Xem ra vị này chính là Uyển phi.

Tôi khoang hai tay lên, bình tĩnh nói: “Ta thấy cô là ch/ó muốn c/ắn người cãi cùn cãi cố ph/ỉ b/áng người ta đấy à. Cô xinh đẹp thì thôi đi, thị lực cứ vậy hỏng mất luôn rồi à? Cửa cung cách xa như vậy, đem ta nhận thành Lưu Diệc Phi cũng không phải là không thể, còn có thể nhìn rõ là ta đang nhảy múa hay là th//ắt c//ổ t//ự v//ẫn luôn nữa à? Còn nữa ta ăn uống đầy đủ, ngủ ngon giấc lại còn có tiền, th//ắt c//ổ t//ự v//ẫn làm cái gì? Ta có b/ệnh à?”

Hoàng đế vểnh tai lên: “Trong cung còn có Lưu Diệc Phi sao?”

Uyển phi vội đến khóe đỏ hoe, chỉ vào tôi nói: “Nếu Hoàng hậu thật sự không th//ắt c//ổ t//ự v//ẫn, tại sao lại che cổ kín như vậy? Có dám cởi long hoa ra cho hoàng thượng xem chút không?”

Xem ra con người còn có chút thông minh đó.

Tôi giữ ch/ặt cổ, lắc đầu: “Chuyện này không được.”

Uyển Phi thấy thời cơ đã tới trước mắt, lắc lắc ống tay áo của hoàng đế làm nũng: “Hoàng thượng, thần thiếp tuyệt đối nhìn không sai. Hoàng hậu nương nương chống cự như vậy, nhất định có ẩn tình gì đó…”

Sự nghi ngờ trong mắt hoàng đế càng hiện rõ hơn, uy nghiêm nói: “Hoàng hậu, cởi long hoa ra.”

Tôi chỉ còn cách làm theo mà thôi.

Uyển Phi kích động chỉ vào cổ tôi, hét lên: “Quả nhiên thật sự có vết hằn !”

Sự tức gi/ận hiện rõ trên khuôn mặt Hoàng đế, hắn tiến lên gần hơn một bước, một tay nh/éo má ta: “Tiếp theo nàng còn muốn ngụy biện như thế nào?”

Hắn dùng lực bóp mạnh đến nỗi tôi phải bĩu môi lên, đỏ mặt: “Trước mặt nhiều người như vậy, khó mà nói được.”

Hoàng đế càng tức gi/ận hơn, ngh/iến răng ngh/iến lợi nói: “Bảo nàng nói, thì cứ nói đi.”

“Được thôi.” Tôi x/ấu hổ cụp mắt xuống nói: “Hoàng thượng đã lâu không sủng hạnh thần thiếp, thế nên thần thiếp muốn nâng cao kỹ năng the phòng, nghe nói cảm giác ngột ngạt thích hợp có thể mang đến cho người ta một loại cảm giác vui vẻ khác. Vậy nên thần thiếp muốn thử xem có đúng không, giúp Hoàng thượng trải nghiệm một lần xem sao….”

Bàn tay giữ lấy tôi của hoàng đế trở nên cứng ngắc, miệng há hốc ngậm không được.

Cặp mắt của Uyển Phi mở to nhìn chằm chằm, mặt đỏ bừng.

Cung nhân trong phòng cúi đầu nhắm mắt lại, giả vờ như không nghe thấy, co ngón chân lại.

Trong sự im lặng thế kỷ này, tôi ngượng ngùng bổ sung thêm: “Không tin thì người nhìn xem, phần vết đỏ trên cổ còn có vết ngón tay, lụa trắng làm sao mà tạo ra vết này được chứ.”

Hoàng đế liếc nhìn một chút, sau đó quay đầu đi không nhìn, suy nghĩ chút rồi nói: “Hèm. Gần đây trẫm bận việc quốc sự, quả thực đã bỏ bê hoàng hậu. Nhưng sau này nàng cũng đừng như thế này nữa….. Nghiên c/ứu nguy hiểm quá rồi, còn không ra thể thống.”

Bận rộn quốc sự sao? Không thèm vạch trần ngươi đó.

Tôi vâng vâng dạ dạ gật đầu: “Ồ”.

“Còn về phần Uyển Phi,” hắn nói với giọng điệu có chút thiếu kiên nhẫn, “là do thị lực có chút vấn đề…”

“Hoàng thượng…” Uyển Phi đột nhiên yếu đuối mà không mất đi sự uyển chuyển ngã xuống đất: “Thần thiếp cũng là vì lo lắng cho Hoàng hậu, hu hu hu…..”

Nữ nhân biết làm nũng, tâm h/ồn của hoàng đế cũng lay động theo.

Ngữ khí của hoàng đế cũng lập tức ấm áp hơn chút: “Cấm túc ba ngày, một hình ph/ạt nhỏ một lời cảnh cáo lớn.”

Uyển Phi lau đi những giọt nước mắt không tồn tại: “Vâng.”

Tôi nhịn không được mà thốt lên đ/á/nh giá: “Mới có ba ngày, giường còn nằm chưa nóng thì lại được ra khỏi cửa rồi.”

Hoàng đế trợn mắt trắng nhìn tôi: “Hoàng hậu ăn chay nửa năm rồi, nên hạ hạ hỏa.”

Nói xong họ tay trong tay ngọt ngào rời đi.

Tỳ nữ ở bên cạnh ngượng ngùng hỏi: “Nương nương, cảm giác ngột ngạt thực sự rất vui sao?”

Tôi: “Ngươi xem ta trông rất vui sao?”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Beta Có Thể Có Kết Cuộc Với Alpha?

NGOẠI TRUYỆN
Tôi chỉ là một Beta, kết hôn ba năm với Thẩm Hoài An, một Alpha ưu tú, cuối cùng cũng mang thai đứa con của hắn. Thế nhưng, tôi lại tìm thấy một bản thỏa thuận ly hôn đã ký sẵn trong ngăn kéo ở thư phòng hắn. Ánh mắt hắn ngày càng lạnh nhạt, công việc hắn ngày càng bận rộn hơn, tôi không phải là không nhận ra. Tôi chỉ nghĩ đó là do tình yêu nồng cháy đã trở nên bình lặng, trở thành sự bền lâu, chảy dài của dòng nước nhỏ. Không ngờ, đó là vì tình yêu đã tan biến, đã cạn khô. Tôi cầm bản thỏa thuận ly hôn đi tìm Thẩm Hoài An, muốn nói với hắn rằng mình đã mang thai, rằng chúng tôi có thể có con, liệu chúng tôi có thể đừng ly hôn được không. Nhưng lại gặp tai nạn xe hơi trên đường đi. Khoảnh khắc bị hất văng, qua khóe mắt, tôi thấy Thẩm Hoài An đang ôm một Omega kiều diễm hỏi han ân cần. Nếu được làm lại từ đầu, tôi không muốn yêu Thẩm Hoài An nữa.
1
6 Vùng vẫy Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm

Bại Tướng

Chương 10: Em sợ tôi?
Truyện về một em bé Omega siêu nhõng nhẽo và anh công Alpha hệ "làm cha" chiều chuộng như gà trống nuôi con, cưới trước yêu sau. Ngày bị đem gả cho Phó Thời Dục, Khương Miểu mới bàng hoàng nhận ra mình không phải con ruột của ba mẹ, mà chỉ là công cụ để họ leo cao, bám víu quyền quý. Còn người đàn ông mà từ nhỏ cậu vẫn gọi là chú Phó thì nhìn cậu bằng ánh mắt lạnh lùng, sau gọng kính vàng là cái nhìn chẳng chút hơi ấm: "Đã chuẩn bị phòng riêng cho cậu rồi." --- Cưới nhau một năm, Khương Miểu vẫn chưa từng được đánh dấu vĩnh viễn. Ai cũng nghĩ Phó Thời Dục không thèm ngó ngàng gì đến cậu, ngay cả ba mẹ cũng mắng nhiếc cậu là đồ vô dụng. Thế nhưng không một ai biết, trước lần về thăm nhà họ Khương đó, Khương Miểu đã cùng Phó Thời Dục làm ra hợp đồng “3 không”: "Không được mách lẻo với ba mẹ tôi là tôi không cho anh đánh dấu." "Được." "Không được hôn hay ôm tôi trước mặt ba mẹ tôi." "Được." "Không được gọi tôi là bé cưng khi ở nhà tôi." "…… Bé cưng à, chuyện này thương lượng chút không được sao?" "Không!" "…… Được rồi." --- Nhật ký của Khương Miểu Ngày 1 tháng 3: Mình đòi ly hôn, Phó Thời Dục đánh đòn mình, đồ khốn già! Ngày 20 tháng 3: Đi tụ tập với bạn học mà lão cũng đòi đi theo! Sống thế này thì sống làm sao nổi nữa! Ngày 15 tháng 4: Tại sao anh trai lại ở nhà mình, liệu anh ấy có thích anh trai không nhỉ…… Thích thì kệ lão, ai mà thèm chấp, cùng lắm thì mình ly hôn với lão là xong! Ngày 16 tháng 4: Anh trai bị đuổi về rồi. Phó Thời Dục cảnh cáo họ sau này không được làm trò đó nữa. Hừ, lão già này xem ra cũng được việc đấy. --- Tuổi: 20 × 33 Mùi hương: Mật ngọt × Ngải cứu đắng Thể loại: Ngọt sủng, cưới trước yêu sau, niên thượng, cặp đôi khá là "quậy".
ABO
Cách biệt tuổi tác
Boys Love
1